BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT

Rss

10/5/13
no image

LÒNG YÊU NƯỚC CỦA NGƯỜI VIỆT NAM DÙ Ở CHẾ ĐỘ NÀO THÌ TRƯỚC GIẶC NGOẠI XÂM CÓ GÌ KHÁC NHAU?


Bình luận bài viết “VIỆT NAM, TRUNG QUỐC VÀ XUNG ĐỘT Ở BIỂN ĐÔNG NAM Á” một bài viết hay của Người Lót Gạch


Hai tác giả đã trình bày phần lịch sử về vấn đề chủ quyền của VN đối với hai quần đảo Hoàng Sa -Trường Sa rất công phu, phân tích chủ trương và âm mưu bành trướng bá quyền đại Hán của nhà cầm quyền Bắc Kinh khá chi tiết, giúp cho người đọc lý giải được tại sao TQ tung ra bản đồ hải phận hình chữ U trên biển Đông hòng xâm chiếm 80% diện tích vùng biển này một cách ham hố, đi ngược lại xu thế hòa bình-ổn định-hợp tác và phát triển của các nước đông nam châu á, cụ thể là tạo ra một sự bất ổn và sóng gió cho những nước chung quanh biển Đông, phân hóa các nước trong khối ASEAN hòng thực hiện tham vọng “giấc mơ Trung Quốc” như Chủ tịch Tập Cận Bình chủ xướng từ khi lên nắm quyền. Trước việc TQ “ muốn kiểm soát cả biển Đông Nam Á và buộc các nước khác chịu sự kiểm soát, hoặc ít nhất nằm vào phạm vi ảnh hưởng của họ trong khi chiếm hữu dầu khí và nguồn lợi thủy sản ở biển Đông Nam Á” thì trong trường hợp VN, hai tác giả đã đề xuất “một con đường thứ ba” để đối phó với một nước TQ bành trướng mà” không mất nước mà cũng không nhấn Việt Nam chìm vào hỗn loạn” bằng cách “cải thiện tầm vóc quốc tế của Việt Nam… Tuy nhiên, cải thiện tầm vóc quốc tế của Việt Nam sẽ chỉ đi kèm với cải cách thể chế cơ bản, trong đó có cải cách chính trị và kinh tế ” .

Trước khi góp ý với hai tác giả về lập luận vừa nêu, xin hỏi tranh chấp giữa Nhật Bản và TQ về quần đảo Senkaku/Điếu Ngư ở biển Hoa Đông thì sao ? Liệu NB có cần phải “cải thiện tầm vóc quốc tế” mới có thể ngang hàng với TQ để giải quyết vấn đề chủ quyền của quần đảo này ? Với thế và lực của nước Nhật hiện nay vẫn còn yếu(suy kém) so với TQ nên chưa giải quyết được chăng? Và khi NB có đủ “tầm vóc quốc tế”– như hai tác giả lập luận– thì TQ sẽ khép lại việc tranh chấp chủ quyền với NB, và sự tham lam của đại Hán bị đẩy lùi ? Nên nhớ NB là nước có quan hệ đồng minh với Hoa Kỳ bằng “Hiệp ước an ninh Nhật Mỹ” từ năm 1960, là quốc gia phát triển có nhiều sự đồng thuận về nhiều mặt trong chính trị-xã hội và những cung bậc về đạo đức cũng như nấc thang giá trị cùng chia sẻ với nước Mỹ, kể cả việc che chở dưới chiếc dù hạt nhân của Hoa Kỳ, có căn cứ quân sự của quân đội Mỹ ngay bên cạnh quần đảo Senkaku…vậy mà TQ vẫn cứ cho tàu Hải Giám đi lại tấp nập, máy bay chiến đấu quần thảo liên tục trên vùng biển giáp với hải phận của NB là vì sao ? NB có nên tham khảo ý kiến của hai vị để “cải cách chính trị” lẫn “kinh tế” để đối phó với TQ? Đặt ra hàng loạt “thắc mắc” như vậy để xin tạm thưa rằng hình như hai vị lẫn lộn giữa việc bảo vệ chủ quyền biển đảo với chế độ chính trị của một nước, ghép hai vấn đề này(xem điều kiện ắt có và đủ) để lập luận như trên là không thuyết phục và khiên cưỡng. Tất nhiên với thực trạng về kinh tế-xã hội và chính trị hiện nay củaVN, chúng ta đều thấy rằng có rất nhiều việc phải chấn chỉnh, thậm chí cần có quyết tâm cao thay đổi thể chế(hay cơ chế) cho phù hợp và tiếp tục phát triển đất nước để VN có được một vai trò và vị thế tương xứng ngày càng cao trong cộng đồng quốc tế nhưng có phải nhờ vậy mới có thể “ngang hàng” với TQ để đấu tranh giành lại chủ quyền biển đảo thì lối lập luận này có quá ư chủ quan, ngây thơ , mơ mộng lãng mạn hay tự ti mặc cảm (!?). Quá khứ đã chứng minh, dù dưới chế độ chính trị nào đi nữa, người VN chúng ta cũng vẫn xem biển đảo của tổ quốc là thiêng liêng, quyết tâm bảo vệ dù phải hi sinh, không thể cúi đầu chấp nhận khuất phục trước mọi âm mưu và hành động xâm lấn, chiếm giữ phi lý của ngoại bang. Cuộc chiến đấu của người lính dưới chế độ VNCH để bảo vệ quần đảo Hoàng Sa năm 1974 hay của chiến sĩ VN(sau ngày thống nhất) ở đảo Gạc Ma năm 1988 đã chứng minh hùng hồn, lòng yêu nước của người VN dù ở chế độ nào thì trước giặc ngoại xâm có gì khác nhau ? “Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh”

Theo Mõ Làng
Lời thú tội của một nhà "dân chủ"

Lời thú tội của một nhà "dân chủ"



Mõ xin giới thiệu một bài viết của một nhân vật đã tham gia tổ chức buổi dã ngoại nói chuyện nhân quyền tại Hà Nội, đã được đăng trên trang facebook "Nhật ký yêu nước" , một trang cực đoan, vào ngày hôm nay (6/5/3013) để mọi người cùng thấy rằng Mõ rất khách quan khi đưa tin về hoạt động này trên blog của mình. Đây mới là bản chất của các "nhà dân chủ" giả cầy.

Buổi dã ngoại nói chuyện Quyền Con Người ở Hà Nội: CÓ THẬT SỰ THÀNH CÔNG ?

MỘT BUỔI SÁNG THUẬN LỢI

Tôi không biết tiết trời ở Sài Gòn thế nào, cũng không kịp tìm hiểu xem Nha Trang ra sao nhưng thời tiết Hà Nội hôm nay khá đẹp, như ủng hộ những người trẻ đã dũng cảm đứng ra tổ chức buổi dã ngoại nói chuyện về Quyền Con Người này. Tôi cũng đã cầu mong trời đừng có mưa, để tôi có thể tham dự. Khi tôi đến mọi người đã tập trung khá đông, có nhiều gương mặt khá quen thuộc và nụ cười thường trực trên tất cả những con người ấy, một cảm giác thân thiện là điều đầu tiên tôi thấy. Đây không phải là lần đầu tiên tôi đi “tụ tập đông người” nên đã quá quen với những gương mặt lăm lăm máy quay về phía “tu tập đông người”, nhưng có vẻ những gương mặt đó cũng chỉ như vậy. Moi sự đều diễn ra khá nhẹ nhàng, cậu bạn đưa cho tôi bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, tôi nhận lấy và nói với bạn ấy: “Nghiên cứu kỹ nha, tí nữa tôi sẽ chất vấn cậu cho coi.” Cái gật đầu khiến tôi phấn chấn.

Có nhiều người bị thu hút bởi một nhân vật, tôi không thể không nhắc tới trong bài viết này được ví như “ngọn lửa” của mùa hè năm 2011 – Bùi Thị Minh Hằng. Có thể nói sự có mặt này ban đầu như một niềm khích lệ với những anh em từng kề vai sát cánh nhau trong mùa hè đỏ lửa ấy nhưng lần này với tôi, và tôi nghĩ nhiều người khác bị phản ứng ngược.

Có một em gái đang chăm chú theo dõi đoàn người, tay cầm bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền hào hứng đi theo đoàn. Cô chợt đứng khựng lại vì nghe thấy những lời thuyết phục cô trước đó đã không còn thuyết phục. Tôi thấy em ngồi không tiếp tục đi nữa, tôi hỏi sao bạn không đi nữa, bạn ấy thẳng thắn trả lời: “Cảm thấy không còn thuyết phục nữa, giống như một sự kích động chủ quan. 3 triệu đảng viên nhưng không phải ai cũng xấu, sao lại có sự vơ đũa cả nắm như vậy, cô kia đã làm gì được cho những người đảng viên ấy mà gọi họ là “chó” rồi cả những từ khác nữa. Có hơi quá không bạn, mà tôi muốn nói chuyện về quyền Con Người như được nói trên internet chứ không phải nghe điều này.”
Em gái ấy bỏ bản tuyên ngôn kia vào túi và ngồi im lặng, không tiếp tục theo đoàn nữa.

PHẢI CHĂNG LÀ THÀNH CÔNG ?

Sự thành công nằm trong cái thất bại mà chính những người đứng ra tổ chức buổi hôm nay, những người ấy họ thất bại vì đã không chứng minh được mình mới là người đứng ra tổ chức buổi này. Tôi không có ý trách họ, cũng không có ý đổ lỗi cho sự xuất hiện của bất kỳ cá nhân nào. Nhưng mọi điều đều phải dựa vào hoàn cảnh, đúng lúc, đúng chỗ và đúng đối tượng. Cái ranh giới mong manh giữa buổi dã ngoại trò chuyện như ý tưởng ban đầu vô tình đã bị biến thành buổi tụ tập giống như biểu tình.

Rõ ràng người được mọi người tìm đến gần như mờ nhạt trong buổi hôm nay, tôi chưa thấy vai trò của người đó, hoặc người đó không phát huy được điều đó, có những người ủng hộ đi theo đoàn người, tôi thấy cả an ninh cũng lặng lẽ đến gặp lấy cho mình một bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền. Dù mục đích của họ là gì thì hãy nhận thấy vấn đề có nhiều người quan tâm là Quyền Con Người, chứ không phải dân oan. Sự dẫn dắt câu chuyện và cả đoàn người của “ngọn lửa” Bùi Thị Minh Hằng hôm nay đã đốt cháy nhầm chỗ. Tôi đã nhìn thấy những người quay lưng đi, tôi đã thấy sự thất vọng của những gương mặt đã đến đây, tôi thấy cả những gương mặt “ức chế” đến chán nản của những người tôi biết, tạm cho họ là những người tổ chức buổi hôm nay. Họ giống như bị “mất sổ gạo”, bị “cướp diễn đàn” vậy.

Nhìn những bức hình trên các trang mạng hôm nay Hà Nội sẽ được coi là thành công nhất, vì “nổ ” ra được. Và với tôi đó là thành công duy nhất còn lại là sự thất bại:
Thất bại thứ nhất: buổi nói chuyện về quyền con người, nói cho những người chưa biết về quyền con người là gì được biết, tài liệu phát ra để đọc và tìm hiểu, rồi sau đó sẽ ngồi lại chia sẻ với nhau về điều đó, đó mới là mục đích của buổi hôm nay. Khi bắt đầu di chuyển tôi đã nhận thấy thất bại khi một người dẫn đầu đoàn thì đang cố rao giảng cho các công an mật vụ hôm nay hãy “quay về với nhân dân” rồi kêu gọi mọi người hay thương lấy họ như thương lấy…một con chó. Phía sau đoàn là 3 người dân oan đang gào lên “đi đòi quyền con người đây, oan ức quá.” Rồi sau đó một trong số ba người đó cầm nón đi xin tiền vì bị cướp hết nhà hết đất rồi.????

Thất bại thứ hai: Nhìn đâu cũng thấy kẻ đối đầu: những người đến đây là những người họ quan tâm, khi họ đặt câu hỏi với một người trong đoàn lại nhận được thái độ sừng sổ như muốn lao vào người ta, cái tôi nhìn thấy là anh trong đoàn đó nghĩ rằng ông kia là an ninh có ý “hỏi đểu”. Tôi thấy được thái độ chân thành từ câu hỏi ấy mà câu hỏi đó rất đúng với cái tiêu chí của buổi hôm nay: “Anh ơi con người có những quyền gì?” Với thái độ đó, tôi cũng chạy chứ đừng nói người khác.

Thất bại thứ ba: Phải chăng có sự nhầm lẫn giữa trò chuyện và diễn thuyết về một câu chuyện cá nhân của một vài con người được coi là “dân oan” với buổi trò chuyện đó, hay hôm nay buổi trò chuyện này là nói về quyền con người được nói của họ, còn những người khác thì nghe thôi.

Thất bại thứ tư: Những người tôi tạm gọi là những nhà đấu tranh cho dân chủ - nhân quyền dựa vào cái tôi của mình để lôi kéo người khác theo mình sẽ không đủ sức thuyết phục. Phải cho họ thấy được rằng nếu hôm nay bạn không hành động một ngày nào đó bạn sẽ bị như tôi, hãy trang bị cho mình những điều căn bản nhất để khi không may bj sách nhiễu sẽ có những lập luận đối chất lại với họ.

Hệ lụy nó kéo từ thất bại thứ nhất khi buổi gặp gỡ hôm nay đã đi chệch hướng. Đừng để những người đến với ta họ bị sợ hãi hơn cả với chính quyền. Hãy đến với họ từ cái thân thiện nhất, cư xử con người nhất, hãy dẹp cái tôi sang một bên để mọi thứ trở nên hoàn thiện hơn. Trong một bộ phim có nhiều diễn viên, mỗi vai diễn đều có sức ảnh hưởng của mình, nhưng hãy chọn cho mình những vai diễn phù hợp, hãy cho người khác chia sẻ khả năng của mình nữa, đừng nghĩ rằng ở đâu mình cũng có đất diễn và diễn...

-- Lời kể của một nhân chứng khuyết danh

9/5/13
no image

Củng cố chế độ XHCN để bảo vệ chủ quyền quốc gia


QĐND - Việt Nam có bờ biển dài khoảng 3.260km. Diện tích đất liền trên 33 vạn ki-lô-mét vuông,  trong khi biển của ta có khoảng 1 triệu ki-lô-mét vuông, với hàng nghìn đảo lớn nhỏ, trong đó có hai quần đảo xa bờ, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa rộng lớn. Biển Việt Nam có nguồn tài nguyên phong phú và đa dạng với trữ lượng, quy mô thuộc loại khá, cho phép chúng ta phát triển nhiều lĩnh vực kinh tế biển quan trọng như đánh bắt, nuôi trồng và chế biến thủy hải sản; cảng biển, vận tải biển, sửa chữa và đóng tàu; khai thác tài nguyên khoáng sản; du lịch; thông tin liên lạc… Trong nhiều năm qua, các nguồn lợi từ biển mang lại đã đóng góp to lớn vào quá trình phát triển đất nước. Theo ước tính hiện nay, tỷ trọng các ngành kinh tế biển và liên quan đến biển chiếm 48% GDP cả nước. Chiến lược biển Việt Nam đến năm 2020 được Hội nghị lần thứ IV Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa X thông qua đã xác định  mục tiêu: “Đưa nước ta trở thành quốc gia mạnh về biển, làm giàu từ biển… Phấn đấu đến năm 2020, kinh tế biển đóng góp khoảng 53-55% GDP…”. Tuy nhiên, Việt Nam đang đứng trước những thách thức lớn liên quan đến chủ quyền quốc gia trên biển, trong đó những hành vi vi phạm nghiêm trọng chủ quyền biển đảo Việt Nam của Trung Quốc những năm qua và thời gian gần đây đã gây ra những bức xúc không chỉ đối với nhân dân Việt Nam mà đối với cả những người yêu chính nghĩa, hòa bình trên toàn thế giới.  

Củng cố chế độ XHCN để bảo vệ chủ quyền quốc gia

Bảo vệ chủ quyền quốc gia, sự toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải, đồng thời duy trì được môi trường hòa bình trong khu vực nói chung, giữa Việt Nam với Trung Quốc nói riêng là trọng trách, là sứ mệnh của Đảng, đồng thời là mục tiêu nhất quán của Đảng và Nhà nước ta. Thế nhưng, một số người đã lợi dụng vấn đề Trung Quốc vi phạm chủ quyền biển đảo của Việt Nam để xuyên tạc đường lối, chính sách an ninh, quốc phòng của Đảng và Nhà nước ta, vu cáo Đảng ta đặt “hệ tư tưởng”, đặt mục tiêu bảo vệ “chế độ chính trị”, “bảo vệ Đảng” cao hơn lợi ích quốc gia. Có kẻ còn đưa ra gợi ý, cần thay đổi chế độ xã hội XHCN do Đảng ta lãnh đạo hiện nay, chuyển sang chế độ “đa đảng” để “đổi lấy” sự ủng hộ của các quốc gia phương Tây trong việc bảo vệ chủ quyền biển đảo!
Lịch sử dân tộc ta trong thế kỷ XX, cũng như thực tiễn chính trị hiện nay đã hoàn toàn bác bỏ những lập luận đó của họ.
Cuộc Cách mạng tháng Tám năm 1945 do Đảng ta, đứng đầu là Chủ tịch Hồ Chí Minh lãnh đạo đã đem lại độc lập cho dân tộc. Hai cuộc kháng chiến trường kỳ, gian khổ chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ xâm lược do Đảng ta lãnh đạo đã bảo vệ  được độc lập dân tộc, chủ quyền quốc gia và thống nhất đất nước. Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói: "Ngoài lợi ích của dân tộc, của Tổ quốc, thì Đảng không có lợi ích gì khác” [1]. Độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội là tư tưởng xuyên suốt các cương lĩnh của Đảng ta. Cương lĩnh mới, thông qua Đại hội Đảng lần thứ XI ghi: "Nắm vững ngọn cờ độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội -  ngọn cờ vinh quang mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trao cho thế hệ hôm nay và các thế hệ mai sau. Độc lập dân tộc là điều kiện tiên quyết để thực hiện chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa xã hội là cơ sở bảo đảm vững chắc cho độc lập dân tộc” [2].
Thể chế hóa Cương lĩnh của Đảng, các Hiến pháp từ Hiến pháp 1946, Hiến pháp 1959, Hiến pháp 1980 đến Hiến pháp 1992 đều quy định rõ chủ quyền quốc gia  của Việt Nam đối với đất liền và biển đảo, trong đó có hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
Lịch sử dân tộc cho thấy chưa bao giờ sự hèn yếu lại có thể bảo vệ được chủ quyền quốc gia, toàn vẹn lãnh thổ. Chỉ có lực lượng vật chất mới có thể đánh bại được lực lượng vật chất. Lực lượng tinh thần chỉ có thể chuyển hóa thành lực lượng vật chất khi nó được tổ chức lại bởi một bộ tham mưu sáng suốt. Bộ tham mưu đó chính là Đảng ta. Ngày nay để bảo vệ Tổ quốc, chúng ta không thể đem xương máu của đồng bào, chiến sĩ ta vào một “cuộc thách đấu” như các hiệp sĩ thời trung cổ. Để bảo vệ vững chắc chủ quyền quốc gia, toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải Tổ quốc cần phải củng cố và phát huy sức mạnh tổng  thể của đất nước trên tất cả các mặt chính trị, quân sự, kinh tế, xã hội. Điều đó đòi hỏi:
Trước hết là củng cố chế độ xã hội XHCN và vai trò lãnh đạo của Đảng ta; hoàn thiện Nhà nước pháp quyền XHCN của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân; phát huy hơn nữa vai trò của các tổ chức hợp thành hệ thống chính trị, đặc biệt là thực hiện Đại đoàn kết toàn dân tộc, củng cố mối quan hệ mật thiết giữa Đảng, Nhà nước với nhân dân.
Thứ hai, bảo đảm vai trò lãnh đạo trực tiếp, tuyệt đối, toàn diện của Đảng đối với lực lượng vũ trang, nâng cao chất lượng chính trị, tinh thần sẵn sàng chiến đấu của quân đội, gắn liền với tăng cường sức mạnh quốc phòng, an ninh cả về tiềm lực và thế trận.
Thứ ba là thực hiện sáng tạo đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ; hợp tác, hữu nghị với tất cả các quốc gia không phân biệt chế độ chính trị trên cơ sở tôn trọng chủ quyền quốc gia, Hiến chương Liên hợp quốc và luật pháp quốc tế.   
Đối với Trung Quốc, chúng ta luôn tôn trọng truyền thống đoàn kết, hữu nghị giữa hai dân tộc; thực hiện nghiêm túc “Thỏa thuận về những Nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam và nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa” do Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Hồ Cẩm Đào ký trong chuyến thăm Trung Quốc của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, ngày 11-10-2011. Cùng với các nước trong khu vực, Việt Nam thúc đẩy việc ASEAN và Trung Quốc  xúc tiến tiến trình đàm phán để sớm đi đến Bộ quy tắc ứng xử của các bên ở Biển Đông  (COC). Mọi vấn đề còn có những nhận thức khác nhau hoặc tranh chấp phải kiên trì giải quyết bằng biện pháp hòa bình, dựa trên luật pháp quốc tế.
Vọng Phúc - Ngọc Vân
[1] - Hồ Chí Minh, Toàn tập, NXB CTQG, HN, 1995, T 5, Tr 25.
[2] - Đảng  Cộng sản Việt Nam. Văn kiện Đại hội XI, NXB CTQG, HN, Tr 65

Theo Quân Đội Nhân Dân
no image

Một sự vu khống, xuyên tạc trắng trợn?


Ngày 2-4-2013, web sachhiem.net - trang điện tử do một số tác giả người Việt hiện đang sinh sống ở nước ngoài thực hiện, đăng bài Góp ý của giáo dân về Bản nhận định và góp ý Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 của Hội đồng Giám mục Việt Nam - các Giám mục Công giáo Việt Nam của tác giả Nguyễn Trọng Nghĩa - công dân theo Thiên chúa giáo, hiện đang sinh sống tại TP Cao Lãnh - Ðồng Tháp. Ðược sự đồng ý của tác giả, trong số báo ra ngày 19-4, Báo Nhân Dân đã trích đăng một phần từ bài viết nói trên với nhan đề Nhiều điều chưa sáng trong một bản góp ý...
Một sự vu khống, xuyên tạc trắng trợn?
Sau khi trích từ bài viết của Nguyễn Trọng Nghĩa đăng trên Báo Nhân Dân, ngày 21-4 trên blog của một người tên là JB Nguyễn Hữu Vinh đã có bài phê phán, đồng thời bài này được thu gọn để gửi đăng trên mục Diễn đàn của BBC tiếng Việt ngày 21-4. Sau đó, một số địa chỉ trên interrnet đăng lại hai bài này kèm theo bình luận có tính chất thóa mạ, xúc phạm, thậm chí đe dọa  Nguyễn Trọng Nghĩa và gia đình... Về bài viết của JB Nguyễn Hữu Vinh, một số tác giả đã lên tiếng đánh giá, như: Cùng quẫn lý lẽ của một con cừu (Nguyễn Thanh Tùng - doimat.cuanhcuem.net), Khi diễn bài cùn trong phản biện như JB Nguyễn Hữu Vinh (molang0205.blogspot.com),... trong đó cho rằng:
- "Tuy nhiên đọc xong bài viết thì tôi cũng hiểu phần nào lý do: thứ nhất, bài viết đúng là thể hiện tư duy của một "con cừu"  cho nên các nhà báo có lẽ chẳng thèm phản biện mà xem đó như câu chuyện hài làm quà mỗi dịp trà dư tửu hậu; thứ hai, "bà buôn cải" (BBC) đăng bài bôi xấu báo khác nhưng thòng cái câu "Bài viết thể hiện quan điểm riêng và lối hành văn của tác giả" để phủi trách nhiệm... Mọi người, dù là giáo dân Ki-tô giáo, Hồi giáo, Phật giáo,... nếu đang sống trên đất nước này, là người Việt Nam thì trước hết họ là những công dân của đất nước. Là công dân thì họ phải tôn trọng và tuân thủ pháp luật (có lẽ trừ những giáo dân như JB là tự cho mình cái quyền làm trái điều hiển nhiên đó). Vậy thì khi Nhà nước cần triển khai chính sách, thực thi một công vụ nào đó có liên quan một tôn giáo, các vị chức sắc tôn giáo đứng ra làm cầu nối giữa chính quyền và giáo dân là cực kỳ hợp lý và hiệu quả. Có lẽ những giáo dân như JB cho rằng Nhà nước phải dùng xe tăng và lưỡi lê như Ngô Ðình Diệm xưa kia đàn áp Phật giáo thì mới là "chiêu sạch"?... Nói tóm lại, đọc qua bài viết của con chiên JB Vinh "văng miểng", tôi chỉ thấy ở đó có sự cùng quẫn về lý lẽ, hiểu biết, tâm thức của một kẻ mắt không nhìn quá ngọn roi, tai không nghe quá được các mệnh lệnh chăn dắt của chủ chăn nhưng lại ôm mộng tưởng chống lại cả thế giới bên ngoài cái chuồng của mình" (Nguyễn Thanh Tùng).
- "Ai dè đó lại là một bài viết hằn học, đuối lý, chỉ biết lấy sự thóa mạ, hàm hồ làm phương tiện để chửi bới cho hả dạ. Thế là đã rõ, mục đích của Vinh và những kẻ như Vinh không phải nhằm để phản biện mà là công kích, bôi nhọ và lừa bịp ngay chính cả tín đồ của mình... Xin hỏi cậu, có phải phản biện xã hội có mục đích cao cả là tìm đến một chân lý chung có lợi cho mọi giai tầng, mọi nhóm lợi ích trong xã hội. Có phải phản biện xã hội là phải đưa ra các lập luận, chứng cứ, phân tích, đánh giá về một vấn đề nào đó nhằm thuyết phục người khác đồng tình với mình, chứ không phải là chửi bới, mạt sát người khác khi người ta không đồng tình với mình. Nếu đồng ý như vậy thì cậu đã kém cỏi lắm so với một giáo dân bình thường mà cậu cho là "man mát, không bình thường về thần kinh" như Nguyễn Trọng Nghĩa rồi đấy. Tôi đọc bài viết của Trọng Nghĩa thấy ở trong đó có đủ luận điểm, luận chứng, luận cứ rất chặt chẽ và thuyết phục về những vấn đề thuộc quan điểm mà Hội đồng Giám mục đã đưa ra. Trong lúc đó, theo như cậu nói, Nghĩa mới học hết phổ thông trung học, "dốt nát và ngu xuẩn". Ðọc cả bài của cậu chỉ thấy búa xua những từ chửi bới, thóa mạ Nghĩa và cả Báo Nhân Dân, chẳng thấy cậu đưa ra được lý lẽ, bằng chứng gì để phản bác cả. Vậy là cậu còn thấp trình hơn cả Nghĩa rồi" (molang0205).
- "Chuyện nhỏ có chút xíu, một giáo dân "góp ý" với Hội đồng Giám mục một cách trân trọng và lễ độ. Nhưng, chuyện đã trở thành không nhỏ... Giáo dân này vừa góp ý thì bị ông JB Nguyễn Hữu Vinh săn lùng, điều tra như một tội phạm, phơi bày hết các chi tiết cá nhân, hạch hỏi gia đình, vợ con, cha mẹ, ông nội, bà nội, của người ta ra tố... Từ đầu đến cuối bài của ông JB, chỉ thấy kết tội giáo dân Nghĩa vì "dám góp ý", ngoài ra không có lấy một chữ cho biết ông Nghĩa bậy ở chỗ nào... Thật ra bài của giáo dân Nguyễn Trọng Nghĩa viết không hề "tâm thần" mà rất thông thái. Nhưng, cho dù, người ta có "tâm thần" đi nữa, thì lòng nhân đạo của giáo hội các người ở đâu, lại đi hiếp đáp một kẻ "có bệnh"?". (Lời Tòa soạn sachhiem.net trước khi đăng bài Cùng quẫn lý lẽ của một con cừu)...
Qua các trích dẫn trên đây, có thể nhận diện bản chất bài viết của JB Nguyễn Hữu Vinh, vì thế trao đổi lại là việc làm không cần thiết.  Tuy nhiên, sau khi JB Nguyễn Hữu Vinh công bố bài viết, qua thư điện tử và điện thoại, Báo Nhân Dân đã nhận  được ý kiến của tác giả Nguyễn Trọng Nghĩa bày tỏ sự phẫn nộ về việc ông này đưa ra thông tin vu khống, bịa đặt đối với anh. Cụ thể, JB Nguyễn Hữu Vinh viết: "một số giáo dân Giáo xứ Cao Lãnh do linh mục Marcel Trần Văn Tốt, chánh xứ, Linh mục Phêrô Trần Trung Chỉnh làm phó xứ, cho chúng tôi biết như sau: Ông Nguyễn Trọng Nghĩa tại địa chỉ này năm nay 32 tuổi, có một vợ và một con. Ông mới học xong phổ thông trung học thì làm Phó Bí thư Ðoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh của xã Mỹ Trà. Ðược một thời gian, do vi phạm khuyết điểm, nên ông buộc phải ra khỏi chức vụ đó. Ông được cho là đã "bỏ đạo" hơn chục năm nay, hoàn toàn không liên hệ với nhà thờ, với giáo xứ và các việc thuộc Giáo hội Công giáo. Người dân địa phương cho biết, ông có hiện tượng đầu óc bị "man mát", hay không bình thường về thần kinh, sức khỏe tâm thần. Gặp gỡ linh mục Chánh xứ, ông nội của ông Nghĩa đã than phiền về sự mâu thuẫn giữa ông Nghĩa với ông nội và cha mẹ ruột, người ông nội cũng cho hay đã không gặp gỡ và tỏ ra lo lắng cho ông Nghĩa về mặt nhân cách và đạo đức".
Qua tìm hiểu chúng tôi được biết, vì không đồng tình với Bản nhận định và góp ý Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 của Hội đồng Giám mục Việt Nam, Nguyễn Trọng Nghĩa đã chủ động viết bài. Tác giả đã gửi bài góp ý tới Hội đồng Giám mục Việt Nam và nhiều vị giám mục, linh mục khác. Sau một thời gian không nhận được hồi âm, Nguyễn Trọng Nghĩa mới gửi bài tới sachhiem.net. Trong thư gửi Báo Nhân Dân ngày 1.5, Nguyễn Trọng Nghĩa cho biết: "Tôi sinh năm 1983 tại Cao Lãnh - Ðồng Tháp. Trong thời gian từ năm 1998 đến năm 2003, tôi là thành viên Ðội Công tác xã hội thị xã Cao Lãnh, đồng thời là Phó Chủ tịch Hội Liên hiệp Thanh niên, Ủy viên Ban Chấp hành Ðoàn TNCS Hồ Chí Minh phường 1. Tháng 3-2003, tôi là viên chức văn hóa - thể thao của UBND xã Mỹ Trà, và vẫn là thành viên Ðội Công tác xã hội thị xã Cao Lãnh, Phó Chủ tịch Hội Liên hiệp thanh niên và Ủy viên Ban Chấp hành Ðoàn TNCS Hồ Chí Minh phường 1. Từ năm 2003 đến năm 2005 tôi là Phó Bí thư Ðoàn TNCS xã Mỹ Trà và phường Mỹ Phú (tách xã, phường tháng 5-2005). Năm 2005, tôi trúng cử vào HÐND phường Mỹ Phú và được phân công là Thư ký HÐND phường. Năm 2008, tôi làm việc tại UBND xã Phương Trà - Cao Lãnh, với chức danh là cán bộ Văn phòng Ủy ban phụ trách Giao thông thủy lợi. Sau vì gia đình khó khăn, cho nên tôi xin nghỉ công tác. Trong cuộc sống, một vài lần tôi và ông nội có bất đồng quan điểm khi trao đổi về Kinh thánh, nhưng chưa bao giờ  dẫn tới "mâu thuẫn gia đình". Ông nội và cha tôi chưa bao giờ cung cấp thông tin về đạo đức của tôi cho nhà thờ. Hiện tại ông nội tôi rất buồn khi cháu mình bị người ta coi là người tâm thần và bịa đặt là do ông nội tôi nói. Ông nội và cha tôi là người đóng góp nhiều công sức tham gia xây dựng nhà thờ Giáo xứ, nay lại bị xuyên tạc cho nên rất xấu hổ với mọi người chung quanh. Riêng việc tôi có "bỏ đạo" hay không, thì có thể làm rõ qua việc tôi làm "lễ rửa tội" cho con mình tại nhà thờ. Qua đây, tôi khẳng định tôi là một người bình thường, không có dấu hiệu "đầu óc bị "man mát", hay không bình thường về thần kinh, sức khỏe tâm thần" như JB Nguyễn Hữu Vinh viết. Tôi cũng chưa bao giờ vi phạm kỷ luật để cơ quan, tổ chức buộc phải thôi chức vụ. Ai quan tâm đến tôi, đều có thể xác minh".
Như vậy, có thể khẳng định thông tin được cho là "một số giáo dân Giáo xứ Cao Lãnh" cung cấp cho JB Nguyễn Hữu Vinh, liên quan đến con người, hoạt động xã hội của Nguyễn Trọng Nghĩa là thông tin bịa đặt, vu khống. Phải chăng khi công bố bài viết JB Nguyễn Hữu Vinh đã bịa đặt nhằm mục đích hạ thấp uy tín của Nguyễn Trọng Nghĩa, tác động tiêu cực tới ý kiến của anh với Bản nhận định và góp ý Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 của Hội đồng Giám mục Việt Nam? Ðó là việc làm thiếu lương thiện, cần phê phán một cách nghiêm khắc.

HỒNG QUANG (BÁO NHÂN DÂN)
no image

Ai là "kẻ thù của internet"?


Ngày 26-4-2013, website BBC tiếng Việt đăng bài viết nhan đề Google bác bỏ "yêu cầu kiểm duyệt từ Việt Nam - một kiểu "rút tít" vừa giật gân câu khách, vừa cố tranh thủ làm ảnh hưởng tới hình ảnh của Việt Nam! Tuy nhiên, theo Báo cáo minh bạch 
do Google công bố ngày 25-4 thì không chỉ như vậy.


 Ai là "kẻ thù của internet"?
Báo cáo đề cập tới yêu cầu tương tự từ nhiều quốc gia, trong đó có Mỹ, Nga, Trung Quốc, Brazil,... thậm chí 20 nước từng gửi yêu cầu tới Google đòi xóa phiên bản video Innocence of Muslims - bộ phim được coi là nguyên nhân dẫn tới bạo lực ở Trung Ðông thời gian qua. Vì thế, qua bài báo của BBC, câu chuyện ai là kẻ thù của internet cần được làm sáng rõ.
Thế giới đã thay đổi rất nhiều kể từ khi có internet. Con người, do tiếp xúc và sử dụng internet đã có nhiều thay đổi cả về tập quán sinh hoạt, phương thức tư duy cũng như cách thức hành động. Dù phải thay đổi để thích nghi với yếu tố mới của môi trường sống, hầu như không người nào từ chối sử dụng internet, đơn giản vì nó trực tiếp góp phần đem lại sự phồn vinh, chí ít cũng về thông tin, tri thức. Vậy mà lại có tổ chức bịa ra cái định danh "kẻ thù của internet" để quy kết quốc gia này quốc gia kia. Nhưng theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng, bản thân internet không có kẻ thù, internet chỉ đơn giản là công nghệ do con người tạo ra để phục vụ mình. Từ khi ra đời đến nay, internet đồng hành cùng con người trong cuộc mưu sinh, trở thành công cụ đắc lực trong cuộc sống. Có chăng là cách thức và mức độ quản lý internet ở mỗi quốc gia có sự khác nhau.
 Với Việt Nam thì sao? Khoảng mươi năm trở lại đây, Việt Nam dẫn đầu danh sách các quốc gia có tốc độ phát triển internet nhanh trên thế giới. Báo cáo của Bộ Thông tin - Truyền thông cho biết, tổng số thuê bao băng rộng hiện nay đạt gần năm triệu, tổng số thuê bao 3G đạt hơn 3,3 triệu. Tính đến tháng 11-2012, nước ta có hơn 31,3 triệu người sử dụng internet, chiếm 35,58% dân số. Hiện tại 100% viện nghiên cứu, trường đại học, cao đẳng, trung học chuyên nghiệp và trung học phổ thông ở Việt Nam có kết nối để truy nhập internet băng rộng; hơn 90% các trường trung học cơ sở, bệnh viện được kết nối internet. Ða số cán bộ, công chức, viên chức, giáo viên, bác sĩ, sinh viên đại học và cao đẳng, học sinh trung học chuyên nghiệp và học sinh THPT sử dụng internet. Khoảng 70% số xã có cơ sở dịch vụ viễn thông kết nối băng rộng. Ðặc biệt, truyền thông điện tử ở Việt Nam phát triển mạnh chưa từng thấy với hàng trăm báo và tạp chí điện tử, hơn 1.200 trang thông tin điện tử tổng hợp được cấp phép, 330 mạng xã hội đã đăng ký hoạt động, cùng một số lượng rất lớn blog cá nhân. Ðiều cần nhấn mạnh là, Việt Nam không có quy định kiểm soát thông tin cá nhân của người sử dụng internet. Vì thế, tự do internet của Việt Nam là sự thật không thể bác bỏ. Hay nói cách khác, Việt Nam là quốc gia hết sức thân thiện với internet.
 Tuy nhiên, dù tiện dụng đến đâu thì công nghệ nào cũng có mặt trái của nó. Từ thực tế có thể nói, mặt trái của internet gây tác hại có thể hủy hoại tâm hồn con người, đe dọa an ninh quốc gia, trực tiếp trở thành công cụ tiến công hay phòng thủ trong các cuộc chiến tranh mạng hay xung đột vũ trang. Thậm chí thông tin giả trên internet có thể làm bùng nổ chiến tranh. Như gần đây, thông tin thất thiệt về hai vụ nổ bom tại Nhà trắng khiến Tổng thống Obama bị thương đăng trên tài khoản Twitter của hãng thông tấn AP đã làm cho thị trường chứng khoán Mỹ thiệt hại gần 137 tỷ USD chỉ trong vòng ba phút! Do đó, mối lo ngại của cộng đồng quốc tế với mặt trái của internet là điều tất yếu. Ðể ngăn ngừa tác hại của internet, mọi quốc gia trên thế giới đều triển khai những biện pháp nhằm kiểm soát nội dung và hành vi của những người sử dụng internet. Ông Gary Shapiro, Chủ tịch và giám đốc điều hành của Hiệp hội Ðiện tử tiêu dùng (CEA), tổ chức thương mại của Mỹ đại diện cho hơn 2.000 công ty điện tử tiêu dùng, đã nói: "Một số chính phủ nước ngoài nhìn thấy sự mở cửa và tự do của internet như là một mối đe dọa. Trong thực tế, 89 quốc gia đã ký hiệp ước ITU đem lại cho các chính phủ quyền kiểm soát nhiều hơn đối với an ninh mạng và thư rác".
 Hãy xem Mỹ - nước vẫn tự hào là nơi sản sinh ra internet, đã quản lý internet như thế nào. Trước hết Chính phủ Mỹ kiểm soát internet thông qua Tổ chức quản lý số liệu và tên miền internet quốc tế (Internet Corporation for Assigned Names and Numbers - ICANN). ICANN thành lập năm 1998, là tổ chức hoạt động theo hợp đồng ký kết với Chính phủ Mỹ, chịu sự giám sát của chính phủ nước này. ICANN có chức năng kiểm soát tất cả các trang mạng và địa chỉ email toàn cầu thông qua phân bổ địa chỉ IP, quản lý hệ thống máy chủ cơ sở internet, thực hiện những thay đổi ở tầng cao nhất của kiến trúc mạng, xác định phân vùng những tên miền cấp cao như .com, .org, .net,... Vai trò, vị trí của ICANN với internet là tối quan trọng trên phạm vi toàn cầu, song ICANN lại quan hệ mật thiết với Chính phủ Mỹ; nói cách khác là, trên thực tế, Chính phủ Mỹ quản lý tổ chức này rất chặt chẽ. Nên mới có chuyện nước Mỹ kêu gọi các quốc gia khác buông lỏng quản lý internet, vì Mỹ đã nắm trong tay con át chủ bài rồi. Tuy nhiên điều này đi ngược lại lợi ích của đa số các quốc gia trên thế giới, nhiều quốc gia, tổ chức như Pháp, Ðức, Nga,... tỏ rõ thái độ không đồng tình với việc mạng lưới internet toàn cầu do một tập đoàn độc quyền Mỹ thao túng. Cần lưu ý là lãnh đạo của ICANN lại là một cựu lãnh đạo trung tâm an ninh mạng thuộc Bộ An ninh nội địa Mỹ. Do đó, nhiều nước tỏ rõ ý muốn ICANN chịu sự quản lý của một thể chế quốc tế, có thể là Liên hợp quốc, bởi vì internet mang bản chất xuyên quốc gia.
 Một vấn đề rất dễ thấy là chính người dân Mỹ, chứ không phải ai khác, đang bị theo dõi chặt chẽ thông qua internet. Hãng tin Foxnews tiết lộ rằng, trong năm 2012, Chính phủ Mỹ đã yêu cầu Google cung cấp dữ liệu về người sử dụng hơn 31.000 lần; dù phàn nàn về việc này nhưng Google vẫn phải giao nộp một số thông tin về email cá nhân, dữ liệu tìm kiếm (mà điển hình là sự kiện Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton từng đề nghị Google gỡ bỏ các đoạn phim Innocence of Muslims ra khỏi mạng chia sẻ video YouTube). Nhiều cơ quan của Chính phủ Mỹ cũng tìm cách nhảy vào quản lý internet để tìm cách đánh sập những tên miền xuyên biên giới, lùng sục ma túy, tiền bẩn, hạn chế cờ bạc trực tuyến, buôn bán vũ khí trên mạng... Những hoạt động khủng bố gần đây đã khiến cho nhà chức trách Mỹ và nhiều quốc gia tăng cường theo dõi, thu thập thông tin từ internet. Như trong cuốn sách Ðịnh nghĩa về tự do Internet của tạp chí điện tử eJournal USA, Giáo sư Derek Bambauer (Trường Luật Brooklyn) cho biết: "Tại Mỹ, các công ty viễn thông phải tích hợp cả chức năng nghe trộm điện thoại vào các sản phẩm và dịch vụ của mình". Còn Giáo sư Richard A. Epstein (Ðại học Luật Chicago) thì bày tỏ thái độ về quản lý internet như sau: "Có phải chúng ta đều có chung quan điểm về việc người Trung Quốc hạn chế các bài diễn thuyết chính trị không? Và có phải Mumbai chỉ ngăn chặn các bài diễn thuyết của các nhóm Hindu cực đoan không? Còn trường hợp người Pháp đã cấm các hình ảnh của những nhóm theo chủ nghĩa da trắng độc tôn? Và còn quyết định của New Zealand về việc cấm các văn hóa phẩm khiêu dâm trẻ em? Thêm vào đó là việc Mỹ chặn hành vi sử dụng bất hợp pháp các tư liệu có bản quyền...". Các chuyên gia còn lưu ý, chỉ cần một lần thanh toán bằng thẻ tín dụng thì danh tính người sử dụng sẽ bị ghi nhận trong hệ thống máy tính Mỹ và bị theo dõi hoạt động. Như vậy, chính các chuyên gia của Mỹ thừa nhận sự kiểm soát chặt chẽ của Mỹ đối với internet.
 Từ thực tế trên có thể khẳng định, Mỹ là một trong những quốc gia quản lý internet chặt chẽ nhất, tuy nhiên, tổ chức Phóng viên không biên giới - RSF lại chưa bao giờ coi Mỹ và các nước phương Tây là "kẻ thù của internet". Mà tổ chức này lại cho rằng, Việt Nam là một trong năm quốc gia theo dõi internet một cách nghiêm ngặt nhất (?). RSF nhận xét rằng tại Việt Nam, hệ thống mạng ở Việt Nam tuy chất lượng còn yếu song vẫn bị chính quyền kiểm soát chặt chẽ. Và VOA, RFA, BBC cùng một số trang mạng thiếu thiện chí với Việt Nam lập tức bám vào nhận xét vô căn cứ của RFS để cổ vũ cho các quan điểm sai trái này.
 Một khi truyền thông xã hội được sử dụng vào các mục đích lừa đảo, vi phạm pháp luật, đi ngược lại lợi ích chính đáng của cộng đồng, xã hội, đe dọa an ninh quốc gia sẽ gây ra hậu quả vô cùng nghiêm trọng. Hiện nay việc phát hiện, ngăn chặn các hành vi tiêu cực, sai trái, thiếu văn hóa trên môi trường internet toàn cầu đang được tất cả các quốc gia đẩy mạnh. Tuy nhiên công việc này gặp rất nhiều khó khăn về phương diện kỹ thuật cũng như do sự khác biệt về môi trường pháp lý giữa các quốc gia. Ðiều này cần nhận được sự ủng hộ của các tổ chức có quan tâm tới vấn đề, chứ không phải cứ xưng xưng vu cáo nước khác, mà lờ đi thực trạng, như RSF vẫn làm. Mỗi doanh nghiệp, mỗi người dân cần tự ý thức về tất cả những điều pháp luật không ngăn cấm, bảo đảm cho internet là công cụ kết nối con người với con người, đem lại cuộc sống hòa bình, thịnh vượng cho con người.
 ANH KHÔI(BÁO NHÂN DÂN)
no image

Trung Quốc cử tàu cá tới Trường Sa là vi phạm chủ quyền Việt Nam


Trung Quốc cử tàu cá tới Trường Sa là vi phạm chủ quyền Việt Nam

Người phát ngôn Lương Thanh Nghị
NDĐT-Ngày 9-5-2013, tại cuộc họp báo thường kỳ của Bộ Ngoại giao, trả lời câu hỏi của phóng viên đề nghị cho biết phản ứng của Việt Nam trước việc ngày 6-5-2013 Trung Quốc cử đoàn 32 tàu cá đi đánh bắt ở khu vực quần đảo Trường Sa, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lương Thanh Nghị nêu rõ:
Chúng tôi rất quan tâm tới thông tin trên và sẽ theo dõi sát các diễn biến liên quan đến vấn đề này.
Mọi hoạt động của các bên ở khu vực Biển Đông cần phải tuân thủ luật pháp quốc tế, nhất là Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển năm 1982, tôn trọng chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán của các nước liên quan.
Việt Nam khẳng định chủ quyền đối với quần đảo Trường Sa. Mọi hoạt động của các bên ở khu vực này mà không được sự chấp thuận của Việt Nam là vi phạm chủ quyền của Việt Nam.
Theo Nhân Dân Online
no image

Tiêu hủy cá tầm nhập lậu từ Trung Quốc


NDĐT - Ngày 9-5, tỉnh Cao Bằng đã tổ chức tiêu hủy hơn 200 kg cá tầm nhập lậu từ Trung Quốc
Tiêu hủy cá tầm nhập lậu từ Trung Quốc

Số cá tầm này thu được từ chiều 8-5, tại km 22 Quốc lộ 3, khu vực Nặm Loát, xã Nguyễn Huệ (huyện Hòa An) khi đội kiểm soát liên ngành 127/ĐP tỉnh Cao Bằng phát hiện và bắt giữ ô tô 31F - 8774 do Trần Văn Hùng, quê ở Đồng Hỷ, thành phố Thái Nguyên điều khiển chở hơn 200 kg cá tầm nhập lậu từ khu vực Cửa khẩu Tà Lùng (huyện Phục Hòa).
Lái xe Trần Văn Hùng khai báo mua số cá tầm trên từ Trung Quốc đưa qua biên giới tập kết ở khu vực Cửa khẩu Tà Lùng sau đó vận chuyển về Thái Nguyên tiêu thụ. Các cơ quan chức năng đã tạm giữ phương tiện, tịch thu tang vật và phạt lái xe Trần Văn Hùng ba triệu đồng. Đây là lần đầu tiên tại Cao Bằng phát hiện, bắt giữ và tiêu hủy thủy sản tươi sống nhập lậu trái phép qua biên giới.


MINH GIANG (BAÓ NHÂN DÂN)
Copyright © 2012 The Best Template Blogger All Right Reserved