BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT

Rss

Hiển thị các bài đăng có nhãn Rận Và Những Trò Lố. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Rận Và Những Trò Lố. Hiển thị tất cả bài đăng
15/12/13
“Mạng lưới blogger Việt Nam” đã rách rồi còn nát!

“Mạng lưới blogger Việt Nam” đã rách rồi còn nát!

[Me Lo]- Từ tháng 9 năm cái gọi là “Mạng lưới blogger Việt Nam” ra đời, với danh sách đăng ký tham gia ban đầu là 104 người, con số này rất ấn tượng, bởi với cái tên gọi mang tính Việt Nam ấy. MLBLVN đã được cộng đồng mạng quan tâm và hy vọng cái nhóm này sẽ góp phần vào phản bác lại những luận điệu sai trái của đám zận chủ. Nhưng từng ngày một, những hoạt động của MLBLVN đã cho thấy đó là một ô hợp của những tên zận lỗi thời, nhai lại vài trò cũ. Và đúng như có bài viết đã nói MLBLVN như là truyện con cừu và chú bé chăn cừu, cuối cùng cũng chả ai tin vào sự tồn tại ý nghĩa của nó, sự quay lưng của cộng đồng mạng đã cho thấy sớm muộn MLBLVN cũng phải chết yểu không ai biết đến.

                                                             Nguồn Internet
Vừa qua những bức ảnh chụp buổi ra mắt MLBLVN ở Hà Nội, một lần nữa cho thấy nhóm ô hợp này đã cho thấy sự tồn tại dư thừa của nó trong quỹ đạo đúng đắn của xã hội. Từ danh sách 104 người, con số đó đã ngót đi từ lúc nào không hay biết. Đúng như những gì các diễn đàn trong mấy ngày qua phản ánh, sự tồn tại kệch cỡm của MLBLVN đã cho thấy sự tự tiêu của nó rất nhanh chóng. Nhìn kỹ các bức ảnh nhóm này ra mắt, nếu thành công thì sau đó liên hoan không biết nên đặt mâm cỗ là mâm 10 hay mâm 6. Đặt kiểu gì cũng dở, bởi đếm kỹ lắm cũng không cố nổi 15 người, đó là không tính việc mượn ông Tây vào nữa nhé. Mà cũng ngu, đã mượn thì mượn cho nhiều vào, vì Tây dễ tính mà, chụp có mỗi bô ảnh thì Tây cho chụp thoải mái.  

Ra mắt thật tẻ nhạt, không hiểu cái viu chính để những người ngồi đó nhìn vào là ở đâu, mỗi người ngỡ ngác nhìn một hướng.Phải chăng, những kẻ ngồi đó cũng nhận thấy rằng: “nói nhanh nhanh lên còn về, chán bỏ mẹ”. Đến lúc chán không chịu nổi nữa thì ai có ipac thì nghịch ipac, cai có điện thoại ra nghịch điện thoại cho đỡ buồn. Một bó hoa đơn điệu mà chúng tự mua, tự dán khẩu hiệu lên đó, càng cho thấy sự đơn điệu đến tàn bào giữa sự nhộn nhịp của nhà hàng Thủy Tạ.

Nhìn những kẻ tham gia thì lại càng chán, toàn là những zận đã lỗi thời, ai chả biết bản chất manh động, xấu xa của chúng trong nhiều năm qua.

Một cuộc ra mắt không ai biết đến, cuộc ra mắt mà chính trong nội tại của chúng thực hiện những trò lố với nhau, không đỡ được. Đặc biệt hơn, chúng vẫn luôn khóc thét là luôn bị công an phá rối, nhưng nhìn vào sự kiện ra mắt này thì sao. Chỉ mong có con ruồi nó bay qua để đập cho đỡ buồn. Công an cũng chả thèm để ý đến chúng, không khéo bí quá vài hôm nữa chúng lại kéo nhau đến của trụ sở công an ăn vạ cũng nên. Đúng là không thể đỡ nổi cái nhóm ô hợp này.

Điều này cho thấy MLBLVN đã rách từ đầu lại còn nát bươm. Được cái là có cái ảnh ngụy trang đăng tải để lấy tiền tự ngoại bang thôi. Với cái không khí ảm đạm như vậy, không thể hiểu được nếu vài hôm nữa nếu chúng dạt lại với nhau thì có còn được mâm cơm không nhỉ. Một nhúm người đầy tai tiếng mà dám tự cho mình là MLBLVN, nhìn những bức ảnh mà buồn nôn kinh khủng. Sớm muộn cũng chết mất xác thôi.


3/12/13
no image

Bỏ mặc sự đời, kiếm lời trước mắt!

[Me Lo]-Chắc các bạn còn nhớ câu truyện “Thiệt thòi”  của dòng họ Mục ở kỳ trước! Sắp đến Tết rồi, dòng họ Mục đang náo loạn hết cả lên vì năm nay chưa thấy quả nào đậm để ăn vạ mong được anh Mục Tiên Sinh ở nước ngoài gửi tiền về, nếu không lấy gì mà ăn Tết! Tại sao ăn vạ lại được gửi tiền về thì ắt hẳn các bạn đã biết hết rồi, tôi cũng không nhớ lắm, nhưng đại loại là như thế này: “Này anh Trưởng họ, nhiệm vụ của dòng họ mình ở trong nước là cứ thấy bất cứ sự việc gì, là phải tham gia bằng được, cứ chửi càng bậy càng tốt, càng bịa đặt càng tốt, đưa tin, cắt ghép, xuyên tạc… không cần biết đúng sai thế nào, cứ bổ đầu mỗi gia đình mà chửi, chửi càng hay, càng ngoa, càng hoang đường, càng phản động càng có nhiều tiền” Chính vì công việc dễ dàng như vậy mà cứ gần cuối năm, điều mong mỏi nhất của dòng họ Mục là nhận được điện thoại của Mục Tiên Sinh, để “làm việc” kiếm tiền.
Trưởng họ: Dạo này bà có thấy trong họ có đứa nào xôn xao việc chia tiền của Mục Tiên Sinh cho chúng nó ít nữa không?
Vợ trưởng họ: Đỡ rồi! mấy hôm trước họ cứ thì thầm với nhau hoài, bảo là sao lại ít thế! 2 hôm nay thấy im im!
Trưởng họ: Không im không được! Tôi là trưởng họ tôi chia cho như thế là tốt rồi, tôi mà thấy thằng nào thì thầm thì tôi cắt luôn.
Sếp ơi có đẹn thoại! sếp ơi có đẹn thoại!(điện thoại của trưởng họ rung lên)
Trưởng họ: im im! A Mục Tiên Sinh gọi!
Dạ alo anh ạ! E trưởng họ Mục đây ạ! A có gì cần chửi ạ!
Mục Tiên Sinh: Chảo anh! Có nhiệm vụ mới cho a đây! Có nghe nói mới thông qua Hiến pháp mới không?
Trưởng họ: Dạ cái đó tất nhiên là có anh ạ! Tivi, báo chí nói nhiều anh ạ! Sự kiện lần này được cả nước quan tâm anh ạ, ai cũng háo hức với một hiến pháp mới phù hợp với ý dân anh ạ! Và…
Mục Tiên Sinh: Câm mồn! có muốn tiền ăn tết không?
Trưởng họ: Dạ có có có!!!! (trưởng họ co cứng người sợ hãi)
Mục Tiên Sinh: bây giờ anh bảo họ hãy chửi bới thật nhiều vào Hiến pháp đó!
Trưởng họ: Dạ thưa anh, chửi thế nào ạ!
Mục Tiên Sinh: lại còn phải dạy nữa à! Lão Lang ngày xưa cái này chả cần phải dạy, sao ông ngu thế! Chửi hay vào, càng ngoa càng tốt, càng phản động càng tốt, cứ chửi những người thông qua Hiến pháp đó là phản động, là phá hoại đất nước là được!
( Sau khi bị chửi là ngu, trưởng họ mặt biến sắc, khuân mặt lão như chiếc siêu nước đang sắp sôi, 2 lỗ tai sắp phì ra hơi nóng! nhưng mọi việc vẫn được kiềm chế! Có lẽ lão lại nghĩ đến USD nên tự điều hòa khí huyết).
Trưởng họ: Nhưng thưa anh! E thấy Hiến pháp rất được lòng dân, nó có ảnh hưởng sâu rộng lắm ạ, em sợ nói chả ai tin.
Mục Tiên Sinh: ai cần tin, đéo ai chả biết là nó hợp với lòng dân, nhưng ông có muốn tiền không? Nếu không chửi vậy thì đến tôi cũng chả có tiền mà sống, huống gì là gửi về cái dòng họ Mục này!
Trưởng họ: Vâng em hiểu! nhưng anh ơi, em có ý kiến: để cho có tính thuyết phục hay anh vẽ cho em một bản Hiến pháp mới đi, lúc đấy em vừa chửi vừa đưa dẫn chứng cái Hiến pháp của anh, như vậy sẽ ảnh hưởng lớn a ạ!
Mục Tiên Sinh: ấp úng một lúc! Ông ngu thế, cái họ này và cả mấy thằng ở bên này làm chó gì biết Hiến pháp là gì, đến một câu còn chả viết được huống gì là Hiến pháp! Nếu làm được thì chửi làm chó gì! Tôi đã bảo ông bao nhiêu lần rồi, người ta bảo thế nào thì làm vậy, cứ chửi đi, hỏi lắm làm gì!
Trưởng họ: vâng em hiểu! để em chỉ đạo họ ạ! a cứ yên tâm ạ!
Mục Tiên Sinh: Tốt, cứ thế mà làm! Thế nhé!
Trưởng họ: ơ ơ ơ!!! A ơi! Tết, tết thì thế nào ạ!
Mục Tiên Sinh: cứ từ từ! thế 100.000 USĐ hôm trước tiêu hết rồi à, sao nhanh vậy?
Trưởng họ: dạ thưa anh họ mình đông quá, chia đều ra nên cũng chả đáng mấy!
Mục Tiên sinh: Đều gì?a nghe mấy người nó phản ánh bảo chú cuống mất 30.000 USD, còn lại mới chia cho anh e còn gì! Đừng thất đức như vậy!
Trưởng họ: Dạ đâu có, tin đồn đó ạ!
Mục Tiên Sinh: được rồi! làm thế nào thì làm, đừng để anh em nó giận! thế nhé!
Trưởng họ: Mịa kiếp! chưa gì đã cúp máy!
Vợ trưởng họ: Có nhiệm vụ mới hả ông!
Trưởng họ: Mịa tá hỏa, lão này mà biết mình ăn 75.000 USD thì chắc mất chức trưởng họ mất! mà nhiệm vụ gì cái đó, lại bảo họ mình chửi bới Hiến pháp, chửi toàn cái đúng, khó bỏ mẹ! mà chửi xong cũng chả biết để làm gì, toàn là phản động!
Thôi kệ mịa! cứ kiếm tiền đã!

Câu truyện này làm tôi thấy hợp lý! Vì mấy hôm nay thấy mấy trang Danlambao, lamthan… gì đó, toàn chửi bới linh tinh, chửi một cách vô lý mà không đưa ra được căn cứ nào là đúng. Họ chửi bới mà không biết rằng chửi để làm gì, có ý nghĩa gì. Cái cách bịa đặt của họ, tôi khẳng định rằng bất kỳ ai trên thế giới này đọc đều không thể ngửi được!thật khó hiểu! khó hiểu!
4/11/13
no image

Thiệt thòi!

[Me Lo] - Chuyện kể về một dòng họ Mục, dòng họ này trước đây có một thành viên phạm tội gì đó, bị dân làng đuổi bỏ, sau đó vượt biên đi nước ngoài. Ra nước ngoài rồi hắn đổi tên là Muc Tien Sinh. Hắn  tiếp tục làm những công việc như lừa đảo, buôn lậu, làm giấy tờ giả… và có rất nhiều tiền. Năm này qua năm khác dân làng cũng chẳng còn nhớ đến cái thằng vượt biên đó nữa. Trong cái họ đó, người già có người nhớ, có người chả nhớ, còn trẻ con thì không biết đến. Chúng chỉ biết rằng cái họ nghèo nàn, lười lao động, dốt nát như họ chúng nó, bấy lâu nay sống được vẫn nhờ có ông bác Muc Tien Sinh ở bên nước ngoài gửi tiền về nuôi cả họ.
Tết năm nay, có lẽ vẫn là cái tết sôi động trong cái họ đó, bởi nó xảy ra một Truyện, cái truyện trong họ ghét nhau. Truyện mà chả phải Tết mới xảy ra mà nó vẫn thường xuyên xảy ra mỗi khi ông bác kia gửi tiền về.
Trưởng họ: Cuộc đời vẫn đẹp sao!! Tình yêu vẫn đẹp sao!!
Có chuyện vui gì rồi, chả có nhẽ ông ấy lại nhận được tiền gửi về của ông Bác nước ngoài cho dòng họ. Quả đúng là như vậy, lần này ông ấy nhận được 100.000 USD, chắc là quà tết cho họ đây.
Vợ trường họ: Ông làm gì mà vui thế? Vui hơn cả cái hôm ông Lang chết vậy?
 (Ông Lang là trưởng họ cũ, vừa mới qua đời vì cái tội béo quá.)
Trưởng họ: Tất nhiên là tôi vui rồi, vì hôm trước lão ấy chết thì có nghĩa chức trưởng họ sẽ thuộc về tôi, còn hôm nay chính vì tôi là trưởng họ và tôi đã được bác Muc Tien Sinh giao cho tiền về làm quà tết cho anh em.
(Ông trưởng họ cầm cọc tiền trong tay, đưa tay lên mồm liếm một cách từ từ, đưa tay đếm được 3 tờ rồi dừng lại, liếc nhìn sang bà vợ cười hềnh hệch, hất cằm nghe vẻ thách thức trước bà vợ già đang suýt xoa trực chầu như một chú cún con đang thèm khúc xương trên tay ông chủ.)
Vợ trưởng họ: Thế lần này được bao nhiêu hả ông?
(Mắt bà vợ như đã đóng băng vào cọc tiền đó, giọng nói gấp gáp nhưng âm lượng nhỏ, đủ để ông chồng phải trả lời câu hỏi khát nước đó.)
Trưởng họ: Một trăm!
(Ông đưa tay từ từ lên và chìa ra một ngón, mắt vẫn lúng liếng kiểu thách thức.)
Vợ trưởng họ: Một trăm USD à? Sao bèo bọt thế?
(Nét mặt đang căng tròn của bà vợ đột nhiên xịt xuống méo xệch như quả cà chua héo!)
Trưởng họ: No! No! No! thêm 3 số 0 nữa!
 (Mắt phải ông trưởng họ giật giật như muốn bơm lại quả cà chua héo của bà vợ vậy.)
Vợ trưởng họ: Ôi mẹ ơi! Giàu rồi!
(Bà vợ chết lặng, mắt bà sáng bừng lên, có lẽ trong con mắt sáng bừng đó đã bắt đầu nghĩ đến lịch tiêu pha như thế nào!)
Ông đưa đây đưa 50k cho tôi, còn lại ông chia cho anh em trong họ!
Trưởng họ: 50 là 50 thế nào? Mình phải lấy 70k!
(Giọng ông rất quyết đoán, như muốn thể hiện một uy quyền mà không ai dám cãi lại. Thể hiện một quyền tự quyết mà theo ông đó là cái quyền được có của người trưởng họ.)
Vợ trưởng họ: Ông nói lại xem nào!
(Mắt bà vợ lại tiếp tục nhìn chằm chằm vào lão chồng mình với vẻ dò xét.)
Trưởng họ: nói cái gì mà nói, bà đếm lại đưa cho tôi 30k để tôi mang chia cho họ!
(Nói xong ông trâm một điếu thuốc lào rít một hơi thật sâu, từng làn khói từ trong phổi lão bay ra, mắt bà vợ cứ hướng theo làn khói và tiếp tục mơ về một cái gì đó rất hoành tráng.)
Vợ trưởng họ: (Đột nhiên bừng tỉnh).
Nhưng mà ông ơi, liệu như vậy có quá đáng lắm không? Dòng họ mình có tất cả đến hàng trăm xuất đinh, thế thì thiệt thòi cho họ quá.
Trưởng họ: (Đập tay xuống bàn)       
Thiệt thòi cái gì mà thiệt, trước đây mình chịu cảnh thiệt thòi đó rồi còn gì, bây giờ phải gỡ gạt lại chứ. Mẹ cái lão Lang, lão cố vị bao nhiêu năm làm anh em mút tay. Bây giờ mình phải hoành tráng chứ, kệ mẹ chúng nó, mình nhận tiền, mình cầm tiền, có đứa chó nào biết là bao nhiêu tiền đâu. Mà có biết thì làm được gì. Mịa nó chứ cái dòng họ này thối nát lắm rồi, có làm được gì cho xã hội đâu, có mỗi cái nguồn này, cứ tranh thủ được ngày nào hay ngày nấy.
(Lão vừa nói vừa đứng dậy, cởi chiếc áo dài ở ngoài vứt ra thành ghế.)
Vợ trưởng họ: Nhưng em cứ thấy kiểu gì ấy! họ cũng là anh em trong họ cả, ai cũng như nhau, bây giờ làm thế nghe hơi quá ông ạ.
(Nói đến đây bà vợ đã  chia số tiền ra được nửa.)
Trưởng họ: bà cứ chia ra đi, mau mau lên chằng có thằng nó sang nhìn thấy lại mệt người.
Vợ trưởng họ: Được rồi! xong rồi đây!
 (Nói vậy, nhưng quay đi khuôn mặt của bà vợ rạng ngời lên như chưa bao giờ vui như vậy.)
Ông trưởng họ ngay sau đó nằm ngay xuống chiếc ghế dài nhắm mắt lim dim, với một tâm thế thật thoải mái, như đây là ngày hạnh phúc nhất của đời mình vậy.

Câu chuyện đến đây, tôi thấy xuất hiện một hình ảnh thật tối tăm của dòng họ thối nát ấy! Rồi lại liên tưởng đến các nhà “dân chủ”, dòng họ “dân chủ” bây giờ cũng vậy.
11/10/13
Lại thêm một trò hề nữa của mẹ con nữ sinh Phương Uyên

Lại thêm một trò hề nữa của mẹ con nữ sinh Phương Uyên

[ Hoàng Sa - Trường Sa ] - Trước đây thì chẳng ai biết em Nguyễn Phương Uyên là ai. Ấy vậy mà sau vụ rải truyền đơn tên tuổi em nổi như cồn. “Nổi” là bởi vì em trở thành con mồi cho đám “dân chủ” xâu xé, tung hô em từ một sinh viên bình thường thành một nhà “yêu nước”, bảo vệ chủ quyền bằng việc rải truyền đơn cờ ba sọc.


Phương Uyên - với xì tai yêu nước bằng cờ ba sọc, thuốc nổ và truyền đơn chống nhà nước
Sau khi em bị kết án, vào tù rồi được tha, quản chế ở địa phương thì cư dân mạng được xem một trò hề: chính mẹ đẻ của em lấy phẩm giá, thân thể của em ra mà tuyên bố rằng Phương Uyên, con gái bà bị người ta bóp vú. Hô hô, nực cười thật. Chuyện thế mà cũng đáng khoe
Chưa hết, vụ con gái bà bị bóp vú vừa tạm lắng xuống thì giờ đây anh em lại được xem một trò hề tiếp: bà tuyên bố bà sẽ kiện công an, kiện lên thẳng ông Bộ trưởng luôn. Bà kiện vì tội công an hôm đó (con gái bà bị người ta bóp vú ấy) giật mất túi xách. Câu chuyện bị Công an giật mật túi xách chỉ có thế này:
“Chính ông trung tá Lương Quang Tuấn đã trực tiếp cướp túi xách của tôi”.Làm sao bà biết người lấy túi xách bà là công an? Bà Nhung cho biết: “Ông ta mặc quân phục, có đeo bản tên, chính tôi đã đọc được. Sau này xem lại video clip trên mạng tôi càng thấy rõ bộ mặt ông an ninh này”.
Câu chuyện chỉ vẻn vẹn có vậy. Thế mà kiện lên tận ông Bộ trưởng Công an? Bằng chứng là gì, lời kể của bà và một cái ảnh chụp một ông trung tá Tuấn nào đó được cắt ghép cẩu thả. Ặc ặc, trơ trẽn đến mức ấy là cùng. Công an mà thèm đụng vào túi xách của bà ư. Mà có khi cái túi xách ấy bà đem vứt ra đường cũng chẳng ai thèm nhặt ấy chứ. Hy vọng bà không có ý định lấy việc này ra để thay cho hình ảnh con gái bà bị người ta “sàm sỡ” đấy chứ. Nếu như thế thật thì đây chẳng phải là một màn kịch nữa để xem sao? Tôi khuyên thật, tốt hơn hết bà hãy biết thân, biết phận mình mà giúp con gái bà cải tạo cho tốt để sau này may ra nó còn được người dân Việt Nam đón nhận. Đừng để con gái bà sau này bị nhân dân Việt Nam hắt hủi bởi vì chính hành động của bà nhé.
Copyright © 2012 The Best Template Blogger All Right Reserved