BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT

Rss

Hiển thị các bài đăng có nhãn Sưu Tầm : Văn Đểu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sưu Tầm : Văn Đểu. Hiển thị tất cả bài đăng
9/9/13
Điều mà “Dân làm báo” chưa biết: Bộ đội của tướng Giáp ỉa ở đâu???

Điều mà “Dân làm báo” chưa biết: Bộ đội của tướng Giáp ỉa ở đâu???

[ Bùi Chít ] - Trong loạt bài viết “Những sự thật cần phải biết”, phần 19, “Sự thật về  Võ Nguyên Giáp” đăng tải trên blog “Dân làm báo” và một số trang mạng khác, Chít đã nhận ra được rất nhiều điều về bản chất thực sự của những “nhà lịch sử học”, những cộng tác viên trung thành với sự nghiệp chống phá Đảng, Nhà nước này.
          Toàn bộ bài viết cả ảnh, cả chữ dài dằng dặc, Lý Thái Hùng (Lý tiểu nhân) đưa ra rất nhiều luận điểm, rất nhiều dẫn chứng được cho là “cụ thể”, “hùng hồn” như để cố áp đặt, giải thích cho người ta hiểu sai, hiểu xấu về Đại tướng Võ Nguyên Giáp theo ý kiến chủ quan của chúng. Chít không muốn kể lể, tranh luận với Lý về công lao hay tài năng, đức độ của Đại tướng Võ Nguyên Giáp nữa vì thực tế những đóng góp của Đại tướng cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người thì cả dân tộc Việt Nam và những người tiến bộ trên thế giới đã ghi nhận rồi. Chít chỉ khái quát lại trên mấy ý chứng tỏ sự ngu xuẩn Lý mà có thể bản thân Lý và cả những người cộng sự của Dân Làm Báo chưa biết điều đó, như sau:
          Thứ nhất, Lý cho rằng Đại tướng Võ Nguyên Giáp là con nuôi của mật thám Pháp. Đây là điều không tưởng. Vì ai cũng biết rằng, Đại tướng Võ Nguyên Giáp cả cuộc đời minh bạch, cống hiến cho sự ngiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Nếu là con nuôi của mật thám Pháp thì sao không phục vụ cho quân đội Pháp trong cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam mà lại lãnh đạo, chỉ huy quân đội Việt Nam đánh cho quân Pháp tơi bời, thất bại thảm hại như vậy? Đây là điều ngu xuẩn đầu tiên của “nhà sử học” Lý Thái Hùng.
          Thứ hai, tác giả bài viết đưa ra nhiều “dẫn chứng” chứng minh vị Đại tướng đáng kính của chúng ta “không có thực tài” hay “tài năng vay mượn” về khoa học quân sự vì “chưa học qua một khóa huấn luyện quân sự chuyên nghiệp nào” nhưng vẫn lãnh đạo quân đội nhân dân Việt Nam làm cách mạng. Về vấn đề này, Chít có cả trăm nghìn lý do, dẫn chứng để chứng minh ngược lại vấn đề mà “Lý tiểu nhân” đưa ra. Tuy nhiên, xin được giải thích một cách đơn giản cho những thằng ngu của “Dân làm báo” dễ hiểu. Rằng tài năng của một con người có được không nhất thiết cứ phải được đào tạo qua trường lớp. Đó là cả một quá trình tư duy khoa học, đúc rút kinh nghiệm và vận dụng sáng tạo lý luận vào thực tiễn. Xin hỏi Lý tiểu nhân rằng, trên thế giới, có ở đâu chuyên đào tạo chuyên môn viết bài xuyên tạc, chửi bới, đả kích, bôi nhọ hình ảnh quê hương, đất nước, con người Việt Nam trong mắt bè bạn quốc tế không? Chắc chắn là không. Thế nhưng thực tế thì vẫn có nhiều thằng làm được và làm rất tốt đấy. Cũng như việc bố mẹ Lý tiểu nhân khi đẻ ra Lý, không dạy cho Lý biết cách phản bội Tổ quốc như thế nào, nhưng Lý vẫn đã và đang tỏ ra rất sành sỏi đó thôi. Đó là luận điểm mang tên “sự ngu xuẩn thứ hai” của Lý.
          Thứ ba, Lý kết tội Đại tướng là “tướng ác”, là người “gây ra hàng triệu cái chết trong chiến tranh sinh bắc tử nam”. Về việc này, Chít trịnh trọng tâm sự nhỏ cho Lý biết rằng, đây là điều ngu xuẩn thứ 3, cũng là sự ngu xuẩn lớn nhất mà Lý nêu ra. Bởi lẽ, trong những trang lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam hơn 4 nghìn năm dựng nước và giữ nước, thì những cuộc đấu tranh giành và giữ vững nền độc lập, phá vỡ xiềng xích nô lệ mang lại cuộc sống tự do, ấm no, hạnh phúc cho nhân dân luôn là những trang sử vẻ vang, oanh liệt và đáng tự hào nhất. Vậy thì cớ gì mà những vị thủ lĩnh của một dân tộc quật cường ấy lại mang tội “đẩy nhân dân vào chỗ chết”. Kẻ mang tội với dân tộc Việt Nam, với nhân dân lao động yêu chuộng hòa bình trên toàn thế giới phải là bọn đế quốc, thực dân. Không ai muốn có chiến tranh, nhưng một dân tộc anh hùng sẽ không bao giờ chấp nhận cuộc đời nô lệ, tăm tối. Và trong cuộc chiến đấu để dành giật sự sống, sự tự do ấy, sự hi sinh, mất mát là điều không tránh khỏi. Khi cả dân tộc Việt Nam đoàn kết một lòng, chấp nhận hi sinh để đánh đổi lấy hòa bình thì ai gây ra cái chết cho ai? Không ai cả, trừ bọn phản quốc, đế quốc, thực dân. Điều này hẳn Lý tiểu nhân cũng biết rất rõ sao còn lộng ngôn như vậy. Cũng giống như khi cả nước đang ra sức xây thực hiện công cuộc công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước, thì vẫn còn một bộ phận đứng ngoài cuộc chửi bới, xuyên tạc, đả kích, chống phá Đảng, Nhà nước. Vậy ai là kẻ có tội?   
          Tóm lại, những luận điểm mà Lý Thái Hùng đưa ra hoàn toàn bịa đặt, gượng gạo, nhằm mục đích bôi nhọ, hạ uy tín cho lãnh tụ mà thôi. Nhân bài viết này, Chít xin có vài lời gợi ý cho Lý Thái Hùng và đám cộng sự mê “nghiên cứu lịch sử” về phương hướng bài viết cho các phần tiếp theo, phòng khi hết cái để xuyên tạc, sản xuất bài, bị cắt nguồn viện trợ lại chết nhăn răng ra thì khổ. Cụ thể như là: “Bộ đội của tướng Giáp ỉa ở đâu”? Nhất là trong thời kỳ chiến tranh, hành quân trong rừng thì lấy đâu ra nhà vệ sinh tự hoại mà ỉa. Đấy, nếu khó quá không xuyên tạc được Chít cung cấp thêm cho, như là: “Bộ đội của tướng Giáp ỉa vào mồm Lý Thái Hùng và bọn Dân làm báo” chẳng hạn. Viết những bài như vậy, biết đâu lúc đó Chít lại yêu quý Lý hơn đấy.
21/7/13
no image

Anh đéo cần biết, anh vẫn là blogger

Cu Ti

    Cái việc viết lách thì anh biết là thằng cha nào có bút thì hắn viết, mà đấy là hồi xưa thôi. Vào những cái năm 30 của thế kỷ trước mà cụ Hồ chúng ta đã có được cái máy chữ để mà gõ ra “Tuyên ngôn độc lập” nữa là. Còn bây giờ nó hại điện hơn nhiều là dùng cái computer mà phang. Thằng giỏi thì chơi 10 ngón còn thằng cứ gọi là đang gà mờ thì mổ như cò cũng được. Đấy là cái phương thức viết còn viết cái gì mới là quan trọng, nội dung hàm chứa cái thứ gì trong đó, và viết xong có ma nào ngó hay không…mới là quan trọng. Nhân cái vụ các bờ-lóc-gờ lề trái đòi Nhà nước mở rộng đường cho cái tự do tư tưởng của các vị nên em Ti có tí ý kiến, ý cò để các bác góp vào cho nó đông đủ.

Anh đéo cần biết, anh vẫn là blogger

     Nói thật ra là cái cộng đồng blogger nó nhiều lắm, nó nhiều vô vàn đầy rẫy người dùng chứ có ít ỏi gì đâu. Từ cái thửa internet “khai tường lửa lập đường dây” ở xứ An Nam này đến nay nó đã ngót nghét hơn hai chục năm rồi chứ có phải ít gì đâu. Vì thế nên số lượng trang bolg có lẽ là vô kể. Và lượng người viết blog như anh đây đâu có thiếu. Anh thì rảnh anh viết cho vui thôi vì anh ngày đi cày, đem cuốc trên mạng thế thôi. Thế mà hôm nay anh mới nghe nói có cái thứ khỉ gió gì gọi là tuyên bố của mạng lưới blogger Việt Nam trên một số blog cơ đấy. Ái chà chà, thế này thì còn gì bằng, phải lân la kiếm suất cho bằng được. Viết blog mà còn định có hội nghề cơ đấy. Anh chỉ tưởng là dân ngu khu đen như anh hiểu thì viết chỉ là để viết mà thôi. Hôm nay anh mới thấy lạ là lại còn có cả cái việc tuyên bố đòi hỏi Nhà nước phải cho tự do tư tưởng hơn nữa trên các trang blog. Nghe thì lúc đầu anh chả hiểu ra cái nước mẹ gì cả. 

      Anh thấy cái việc tuyên bố của cộng đồng blogger này thì có mấy ai cơ chứ, ban đầu anh định xin một suất đi để mà ha oai với trẻ con trong xóm cơ đấy. Nhưng mà khi dò la được tin tức thì mới vỡ lẽ là đây chỉ là trò bịp, trò dọa ma, lòe người yếu bóng vía. Anh thấy cái việc tự do tư tưởng trên các trang blog theo như anh là quá là ngon nghẻ, chẳng cần phải sửa đổi gì sất. Sửa luật cho nó mệt người, tốn của ra chứ được cái gì. Anh viết thì chỉ để thể hiện quan điểm tư tưởng của mình, và nhiều khi viết cũng chỉ là một cách chơi, nhiều khi buồn đời anh cũng viết và nhiều lúc đang trong cơn hoan lạc hay túy lúy anh cũng viết. Thế nên đối với anh mọi thứ nó chỉ là tương đối.


Anh đéo cần biết, anh vẫn là blogger

      Còn với các vị mà đang tự đưa ra tuyên bố thay mặt cho cộng đồng blogger thì không được. Thế là quên anh rồi. Các ông này đòi phải tự do hơn nữa, tự do hết cỡ, tự do thả phanh. Anh là anh cũng thích tự do lắm chứ, anh đéo bao giờ muốn gò bó cả. Nhưng mà anh là con người nên anh sống nó phải có tôn tri trật tự và kỷ cương. Cái loại tự do như khỉ như vượn thì anh đéo bao giờ chấp nhận. Cái kiểu tự do thổ tả thì anh xin, anh đếu chịu được đâu. Mà anh thấy cái mạng lưới blogger Việt Nam nó còn thiếu cái chó gì nữa là mới được tự do cơ chứ. Anh thấy là trên mấy trang blog được phản biện thoải mái, thấy chính sách nào sai thì có thể viết để phản biện. Thấy gì bất cập thì có thể lên tiếng. Anh thấy cái trang blog trên cái trang dantri của cái ông nào có bút danh là Lê Chân Nhân phản biện đầy ra đấy mà có ai bắt bớ gì đâu. Bởi vì ông này tâm huyết với đất nước. Còn việc các blogger bị bắt trong thời gian qua thì anh thấy đều do các vị này viết láo, viết chống Nhà nước, viết xuyên tạc…

     Anh thấy đéo có cái tự do nào mà có thể tự do như ở đây nữa cả. Ngay cả mấy trang như của Chênh, Lập, Linh…cũng đều có cả đủ cái thập cẩm văn chương. Có từ hạt giống tâm hồn cho đến chính trị cho đến sex nặng, sex nhẹ. Tóm lại là đủ cả mớ. Thế mà không tự do là gì nữa. Hay muốn tự do theo cái kiểu thích xuyên tạc lịch sử, chửi cả lãnh tụ. Ở nước ngoài còn có cả các đạo luật chống xuyên tạc lịch sử đấy. Nếu mà loằng ngoằng là nó khởi tố ngay chứ chẳng chơi. Việt Nam này là còn nhẹ nhàng mọi thứ quá đấy. Hay là muốn tự do theo kiểu ai cũng biết các thông tin liên quan đến An ninh Quốc gia. Anh thấy cái vụ thằng cha có cái tên Edward Snowden đang bị Mỹ truy đuổi đấy, nó có cái tội dám láo vì tự do quá đáng đấy. Cũng qua cái vụ này các người nên thấy rằng Mỹ nó chỉ cho dân chủ bên ngoài thôi, còn bên trong thì nó theo dõi hết. Hế có thằng cha nào mọc đuôi tôm đòi chống phá chế độ là nó xích luôn chứ chẳng chơi. Anh là anh muốn sống hòa bình để mà cày cuốc kiếm cơm chứ chẳng cần gì hết. Anh chẳng muốn bất ổn chính trị nên cái việc đòi bỏ cái điều luật 258 gì đấy thì anh nghĩ là đéo ổn cho lắm. Rồi Việt Nam sẽ có đầy tên lưu manh nó muốn làm gì thì làm thì lấy đâu ra cơ sở pháp lý để mà bảo vệ An ninh Quốc gia.

    Nói tóm lại là anh vẫn viết blog và đời anh nó vẫn vậy. Anh chẳng cần gì nhiều cả, chẳng cần phải có cái tổ chức nhân quyền hay gì cả can thiệp vào nước anh cả. Anh căm thù những thằng cha nào mang danh blogger chuyên nghiệp mà lại đi hớt lẻo với nước ngoài về chuyện nước mình cả. Vì anh biết trên đời chẳng có thằng cha nào nó thương dân tộc của anh bằng người mình cả đâu. Thế nên tuyên bố đéo gì anh cũng chẳng biết. Anh vẫn là blogger.


10/5/13
no image

CHUYỆN DÃ NGOẠI



Hôm qua đi Dã ngoại thảo luận nhân quyền kiếm tí xèng làm bát cháo. 

Đi xe buýt đến Công viên Nghĩa Đô, chật như nêm. Trên xe nhung nhúc là người, anh đứng úp thìa vào một gái, tình cờ cọ mẹ cái trong túi quần vầu đuýt một gái, không mấy xinh nhưng trông tình điếu chịu. Gái mắng, trông mặt rõ tử tế mà lại giở trò đểu giả. Mình tắc ngơ, thanh minh, anh mới lãnh lương, đút túi sau sợ móc mất nên nhét đằng trước cho an toàn thôi.

Gái im nhưng được một lúc thì la toáng lên, này này, lương của anh sao tăng nhanh thế?

Hế hế hế đcm ngượng điếu chiệu được.

Bụng bảo dạ, tí nữa kiếm được mấy đồng, đổi mẹ nó sang tiền lẻ nhét đầy túi cho nó phê! hê hê, nhân quyền muôn năm.

Bài anh sáng tác theo phong cách @dăng dái.(Tre Làng)

GIỮ KÍN - ĐỂ TẾ AI?

GIỮ KÍN - ĐỂ TẾ AI?



Ngay khi báo chí lên tiếng về việc Bộ Công an có đề xuất về sửa đổi điều 7 Luật Báo chí hiện hành, Cuteo@ đã có ngay bài Tản Mạn về sửa đổi điều 7 luật báo chí tại đây

Trên mạng thấy ít người viết về chủ đề này, có lẽ do nó động chạm đến cái quyền của nhà báo nên ngại.

Hôm qua, chị Beo có một bài rất hay về sự kiện này. Cuteo@ giới thiệu đến các bạn bài của chị.


***

Trong văn bản trả lời cử tri các tỉnh về yêu cầu chính phủ phải xử lí triệt để hơn nữa các vụ việc tiêu cực, tham nhũng, bộ Công an đề xuất Chính phủ báo cáo Quốc hội bổ sung, hoàn thiện hệ thống pháp luật về phòng, chống tham nhũng.

Một trong đề xuất đó là nghiên cứu sửa đổi điều 7 Luật Báo chí, theo hướng: viện trưởng viện kiểm sát nhân dân, chánh án toà án nhân dân và thủ trưởng cơ quan điều tra các cấp có quyền yêu cầu cơ quan báo chí cung cấp nguồn tin đăng tải trên các phương tiện thông tin đại chúng.

Điều 7 Luật Báo chí hiện hành quy định thế này: “Báo chí có quyền và nghĩa vụ không tiết lộ tên người cung cấp thông tin nếu có hại cho người đó, trừ trường hợp có yêu cầu của viện trưởng viện kiểm sát nhân dân hoặc chánh án tòa án nhân dân cấp tỉnh và tương đương trở lên ...”.

So sánh có thể thấy, Bộ công an chỉ đề xuất thêm vào một đối tượng: thủ trưởng cơ quan điều tra, tức người lãnh đạo cao nhất đang trực tiếp làm án, được quyền biết nguồn thông tin, so với luật báo chí.

***

Tuyệt đại đa số các vụ việc tiêu cực tham nhũng do báo chí phát hiện, nguồn tin lấy được, thông qua các ngả thế này:

1. Từ mối thân quen riêng với...công an và viện kiểm sát, tuồn tài liệu cho.

Một chuyện ngoài lề nhưng có thật. Thời cụ Phan Văn Khải, Thông tấn xã VN có lệ làm báo cáo mật tổng hợp tình hình trong nước gửi riêng các UV Bộ chính trị. Cụ Khải có lần bực mình: tại sao cứ chép một đoạn báo cáo của công an làm báo cáo riêng không đầy đủ thế này.

2. Nội bộ đơn vị đấu đá, tay trong cung cấp thông tin nhằm mượn báo chí diệt nhau.

3.Cấp cao đấu đá, chỉ đạo cung cấp thông tin cho báo chí, cũng nhằm mượn báo chí diệt nhau nốt.

Ở hai trường hợp sau, tạm gọi tình thế của báo chí là ngư ông đắc lợi, nếu tờ báo đó giữ vững tôn chỉ vì một xã hội lành mạnh và trong sạch.
Cầm bằng ngược lại, thì việc bắt buộc xác định nguồn tin (từ bất cứ cơ quan nào) thực sự là...thảm họa không chỉ của tờ báo đó.

Chiểu theo quy trình (thông dụng hiện hành) này, có thể thấy, việc báo chí hợp tác chia sẻ nguồn tin với công an là cần thiết vì: bên cạnh việc đẩy nhanh tiến độ phanh phui sự thật nó còn giúp báo chí cẩn trọng (và tự trọng) hơn trong việc sử dụng nguồn tin. 

Theo luật, biết được nguồn tin để rồi từ đó sàng lọc, xác định mức độ của sự việc hay xác định hướng điều tra, công an phải đề nghị Viện Kiểm sát phê chuẩn. Nghiễm nhiên, việc phê chuẩn yêu cầu báo chí mở miệng phải đi trước việc phê chuẩn khởi tố.

Hãy hình dung đường đi và thời gian di chuyển của những văn bản đó, có thừa sức để tội nhân xóa sạch sẽ dấu vết?

Nếu có gì cần nói thêm, thì điều 7 luật báo chí hình như từ ngày ra đời đến nay chưa được mang ra dùng bao giờ. Bởi nhẽ, những vụ chống tiêu cực nổi nang của báo chí lâu nay mới chỉ lòe được đám chúng dân, chưa qua mặt được nghiệp vụ của cơ quan chức năng để mà được yêu cầu...cung cấp nguồn tin.

***

Nếu có gì đáng bàn nhất trong đề xuất của bộ Công an, thì nó nằm ở chỗ: liệu các anh có bảo vệ được những người tố cáo trung thực trong quá trình trấn áp cái xấu? Câu trả lời của Beo dứt khoát là: không. Việc báo chí từ chối hay cung cấp nguồn tin cho công an, chẳng có chút ảnh hưởng nào tới câu trả lời ấy. Giữ điều 7 hay mở rộng điều 7, cũng vậy mà thôi.

Thời buổi này, chỉ có những thằng Alếchxan đờ Ếch ao lắm lắm mới nhận định rằng, bộ công an (hay bất cứ bộ nào) đủ khả năng triệt thoái được (cái gọi là) tinh thần của báo chí.

Tinh thần thế, nguồn tin thế, giữ-để mà tế ai à!

no image

LẠI ĐÂY CHỊ DẠY CHO LÀM THƠ


Vài ngày trước, Vinh ba sàm viết "gọi tên gì cho cuộc chiến" trên FB, LâmTrực@ đã có bài Tại đây. Bên nhà Đỏ có bài rất hay, anh cũng muốn các bạn cùng thưởng thức nên bề về. Chúc các bạn vui vẻ.
------------------------------------------------------------------

Đọc Ba Sàm "Gọi tên gì cho cuộc chiến?", Đỏ cười suýt gãy phiếm. Ý Sàm túm lợi, chiến tranh VN từ 1955-1975 không phải chống Mỹ xâm lăng mà là nội chiến huynh đệ tương tàn. Cũ rích, luận điệu này nhai mãi ở hải ngoại 38 niên rồi, Đỏ chẳng thèm care. Kẻ loser cần vay mượn đức tính AQ để ru ngủ nỗi đau, chuyện vặt. Dưng nghe đồn Sàm khát khao xét lại Sử, mơ vọng nghiên cứu Sử học với Việt Sử ký, Đỏ thiết nghĩ nên dón tay làm phúc chỉ cho y ta dăm ba điều cơ bản về Sử.

Muốn biết nội chiến hay ngoại chiến và vai trò của Sô - Trung khác Mỹ như thế nào; chỉ việc nhìn vào bàn đàm phán Paris 1973 thôi là đủ. Ở đó, nhõn Bắc Việt và Mỹ 2 bên song kiếm hiệp bích. Không Sô cũng chẳng Trung nhá. VNCH được phép có mặt nhưng cấm mở miệng. Nixon không ngần ngại đe cắt cổ Nguyễn Văn Thiệu nếu y ta dám ngược thánh chỉ Thượng hoàng.

Mỹ nhúng tay vào chiến tranh VN từ quãng 1948 cơ. Chi phí quân sự cho Pháp ở chiến trường VN được Mỹ tài trợ mạnh mẽ. Cũng đích thân Mỹ phê chuẩn Kế hoạch Nava 1953-1954 và duyệt chi đến 80% kinh phí. Khoản này khiến lão tướng Nava phải cay đắng thốt lên: "Địa vị của chúng ta đã chuyển thành địa vị của một kẻ đánh thuê đơn thuần cho Mỹ".

Nói nhanh cho vuông, kháng chiến chống Mỹ 1955-1975 là sự tiếp nối của 9 năm kháng chiến chống Pháp 1945 -1954. Không một cuộc nội chiến nào có thể làm được điều kỳ diệu này: hàng trăm km địa đạo Củ Chi được đào ngay đất Sài Gòn, thủ đô của phía bên kia. Chỉ có thể là chiến tranh nhân dân - chiến tranh chống ngoại xâm.

Thế tại sao Nam Bắc còn oánh nhau sau khi Mỹ rút? À, thì là mà trước khi chết cũng phải giãy giụa vài cái làm màu chứ. Thực chất bác Thiệu giãy chết chỉ nhằm níu kéo Mỹ bảo tồn viện trợ dưng bu em đã quyết buông rồi. Thôi thì "cho 5 đồng oánh kiểu 5 đồng, thí 3 cắc binh bụp kiểu 3 cắc". Kiểu 3 cắc là cởi tuốt tuồn tuột quân phục, bám càng máy bay Mỹ dông về nguồn Cali. Và Vi-xi chỉ tốn nhõn 55 ngày để đóng hòm cái gọi là quốc gia VNCH. Thành kính phân ưu!

Đấy, muốn viết Sử, nói Sử, xét lại Sử, Sàm cần phải lắng nghe Đỏ dạy dỗ chu đáo thế.

Nguồn: Đỏ

(góp ý với Đỏ lần sau dùng từ nhẹ nhàng, trên tinh thần hòa giải, hòa hợp, gác lại quá khứ, hướng tới tương lai)

P/s: Khi "nhận định" về sử đừng có "nói liều"! - Sử khác với nhạc, nhạc Trịnh...

1/5/13
PHỎNG VẤN MỸ NHÂN

PHỎNG VẤN MỸ NHÂN


Cuteo@ - Nhân việc Hoa hậu Nái sề Trương Thị Tuyết Nga bị Cơ quan cảnh sát điều tra bắt để điều tra, anh post lại bài này để anh em thưởng thức và có cái nhìn sâu hơn về Hoa Hậu.

Sau đây là nội dung buổi phỏng vẫn giữa phóng viên (PV) với một Mỹ nhân.
---------------------------------------------
PHỎNG VẤN MỸ NHÂN
HÌNH MINH HỌA

Mỹ nhân: Chờ lâu chưa anh?

PV: Hơn tiếng thôi. Tốp 3 hất lên như em để anh chờ thế là bình thường. Nhiều em tốp 3 đổ xuống lắm khi hẹn còn không đến.

Mỹ nhân: Anh lại trách khéo em. Ta bắt đầu nhé.

PV: Thú thật anh chả biết bắt đầu từ đâu.

Mỹ nhân: Chán anh. Hay đưa câu hỏi để em về trả lời rồi gửi qua mail.

PV: Đồng ý. Giờ nói chuyện phiếm nhé. Người ta vẫn bảo sắc đẹp tỷ lệ nghịch với nếp nhăn ở vỏ não.

Mỹ nhân: Bọn họ mới không có nếp nhăn. Bản thân sắc đẹp đã là sự thông minh, tinh tế. Chưa kể còn là quyền lực.

PV: Câu trả lời của em là minh chứng hùng hồn nhất. Nhưng có vẻ sự thông minh được phơi bày không được tinh tế lắm. Ý anh là rất sống sít, vô duyên, không đúng lúc.

Mỹ nhân: Anh lại sai nữa rồi. Thiên hạ bảo Hà Tăng không vú lập tức phải khoe ti, Thuỷ Tóp đồn bơm phải toạc ra khoe là xịn. Hà Anh chân dài nhưng ghẻ thì phải tụt ra để bảo đảm là nhẵn như chùi. Đại khái thế!

PV: Em lại đúng. Người đẹp dạo này thích sinh con một mình. Là sao em?

Mỹ nhân: Chả sao cả. Xưa còn sợ gọt đầu bôi vôi chứ giờ thách cha cả thiên hạ cứa cổ. Quyền sinh sản là bản năng, chức năng và là quyền cơ bản của phụ nữ. Với lại bọn em thiếu cha gì đàn ông, xoè tay đếm sơ cũng hơn một tá, có một hai đứa trẻ, ăn thua gì. Bạn em có đứa mới hơn 20 nhưng đã ba con. Có điều là 3 ông bố lại khác nhau. Có đứa còn không xác định được ai là cha đứa trẻ.

PV: Nhưng có điều họ hay giấu đi đối tác, chính xác hơn là cha của những đứa trẻ?

Mỹ nhân: Thoả thuận cả rồi anh. Thậm chí là ký hợp đồng. Toàn đại gia, cá mập cả đấy. Họ cũng có nhiều đứa con, nhưng khác các bà mẹ.

PV: Lòng vòng, rắc rối nhỉ?

Mỹ nhân: Chả sao cả. Ý em là sắc đẹp là tài sản quý giá, báu vật của quốc gia và phải được sinh sôi, nảy nở. Chưa kể đến sự ngon lành, tài năng của các ông bố không tên.

PV: Em đang đề cập đến vấn đề sinh học, di truyền học?

Mỹ nhân: Em biết những thứ đó là quái quỷ gì đâu. Các ông bố có tên toàn là Tây cả, phọt phẹt cũng phải là Kiều tư bản Đô – Oi, bọn Bạt, Kíp chỉ đáng thuê làm ô sin, lau dọn.

PV: Bất công nhỉ. Cũng là một đời giai?

Mỹ nhân: Chả phải chúng em chê đàn ông mình mà chối bỏ hay bắt bọn họ phận giấu mặt để mấy thằng Tây, Kiều nó sáng giá phấn son. Nói anh đừng giận, đàn ông xứ ta như các anh chả khác mấy cái dương vật héo. Đấy là chị gì nhà văn, xấu điên dại nói đấy nhé chứ không phải từ miệng bọn em. Các anh héo hắt, cỏn con, tự ái vặt trong khi lại bắt chúng em trinh tiết, thuỷ chung, quan hệ yêu đương chân chính thì vô lý…vô cùng. Nay các anh đào bới quá khứ, mai các anh xỉa xói hiện tại, mốt lại tỉa tót tương lai thì bố ai chịu đươc. Tây nó vô tư lắm anh ạ. Em có con bạn lấy thằng Tây còn tân, lên giường nó chửi cho như chó, bảo đẹp mà lại ngu, quái dị bất thường.

PV: Há há. Thực anh anh cũng không thích phá tân. Mệt bỏ mẹ. Xưa nghe ông bà kể lại nhiều người đẹp cũng khổ, nay anh thấy ai cũng sướng, không thành bà nọ bà kia thì cũng xe lớn xe bé, villa nhà lầu, tiền nong, tiêu pha thượng đẳng.

Mỹ nhân: Cái này anh đúng.

PV: Nhất là có số má, danh vị như em.

Mỹ nhân: Mất tiền cả đấy. Nhưng chỉ 50%, thêm 50% tình nữa là hoàn hảo. Coi như mua danh cầu thực. Rồi bọn em sẽ có cả hai.

PV: Hỏi thật, em mất bao nhiêu?

Mỹ nhân: Chả xu nào, không ai dám động đến cọng lông.

PV: Anh phải tin điều em vừa nói như thế nào?

Mỹ nhân: Chả như thế nào cả. Cuộc thi em tham dự chỉ xướng danh mà không có thưởng. Hay nói khác đi bọn em bị người ta quỵt. Hay nói đúng hơn là đồng ý cho quỵt. Bọn em hài long, tuy có buồn một chút. Tất cả đều có lợi, chỉ có công chúng và những người yêu cái đẹp thực sự là…bị lừa.

PV: Rắc rối, ranh ma nhỉ?

Mỹ nhân: Ở đời anh thấy có cái gì không như thế không?

PV: Ít ra là anh thấy em như thế. Anh quý sự thẳng thắn, giãi bày của em.

Mỹ nhân: Chả phải đâu. Vì chuyện em nói với anh sẽ không lên báo. Những thứ anh hỏi em để trả lời đăng báo có giống như thế này đâu.

PV: Thì anh đang truyền thông cho những cái tốt đẹp.

Mỹ nhân: Mẹ kiếp, xin lỗi anh. Bọn em ỉa vào cái tốt đẹp đó khi đọc bài.

PV: Anh thích thế. Nhưng anh còn phải kiếm ăn nuôi bút.

Mỹ nhân: Anh văn hoa, khéo nói quá. Sao không nói nuôi cái thằng mồm đi cho nó thật thà.

PV: Cái thì bận ngậm tiền, cái thì mắc keo dán Con Voi. Rất khổ!

Mỹ nhân: Thôi anh, sống hãy mở của mình ra, anh ạ.

PV: Cảm ơn em. Anh không có cửa mình. Có nguyên cái chốt gãy.

Mỹ nhân: Khí khí khí khí khí,,,,

PV: Ke ke...
--------------------
Bài của con @Phẹt lìn. Chém đê!

PHỎNG VẤN MỸ NHÂN


Theo Blog Tre Làng

SẾN ÍT THÔI, KƯNG!

SẾN ÍT THÔI, KƯNG!


Bài gốc của Đỏ, xem ở đây
SẾN ÍT THÔI, KƯNG!
HÌNH ĐỎ NÀY ĐỂ NGẮM CHỨ KHÔNG MINH HỌA

Anh ku Đỗ Hùng vừa tương lên Thanh Niên bài: "Để trong nước và hải ngoại san bằng cách biệt". Cũng chẳng ngạc nhiên gì lắm vì anh ảnh từng tâm sự "Cờ đỏ cờ vàng" cực sến bên lóc. Dưng đã lên báo Đảng thiết nghĩ nên nói đôi lời để rộng đường sến luận. 

Trước khi bàn chuyện cách biệt và san bằng cách biệt, anh ku Hùng phải xác định rõ ràng hải ngoại là ai nhé. Là hơn 4 triệu con Vịt đương sinh sống, làm ăn ở các trang trại Sư tử, Hổ, Báo, Voi, Beo, Gấu, Chồn, Ngựa, Nai v...v. Hơn 90% sang chuồng, đổi trại vì các lý do sinh ra ở bên ngoài quê hương, học tập, lao động, đoàn tụ gia đình, buôn lậu, trồng "cỏ", hôn nhân, đầu tư v...v. Tổng đàn này, từ những con lưu ở các trại gia súc cựu XHCN, đến bầy đàn đương ngụ cư tại các chuồng chăn nuôi tư bản, chẳng có khác biệt gì với thân cày bừa trong nước cả. Cứ nhìn vào số kiều hối mà đo lòng dạ hải ngoại cho chắc. Chúng chỉ chăm chăm một mục đích thôi: đánh quả khác biệt giữa đồng Cụ với đô la/ euro/ bảng/ rúp/ won/ yên/ tân đài tệ/ ringit/ bạt/ kíp/ riel/ koruna v...v để kiếm cơm. Tuyệt nhiên chúng không hề khao khát 2 đồng này được san bằng cách biệt. 

Còn lại một nhúm cách biệt, nhúm tướng tá quan lính Ba Que hận 30/4 và con cái kế thừa nỗi hận mà nhân vật Hoàng Duy Hùng được đại diện. Nhúm này cho quá tay 10% đi, cũng chưa bao giờ và mãi mãi không bao giờ đủ số lẫn lượng tư cách đại diện cho cộng đồng hải ngoại trong vế cân bằng với 90 triệu quốc nội. Chưa thèm kể, nếu nói về F1 của họ, thì chỉ cần đem Nguyễn Cao Kỳ Duyên đối lập với Hoàng Duy Hùng thôi đủ làm bật ra vấn đề; sự khác biệt mà báo Thanh Niên đang đề cập thực chất chỉ là một nhúm cỏn con hận thù cá nhân ích kỷ đến mức thành tội ác phản bội cội nguồn của mình. Tội ác này được san lấp aka đem chôn vào quên lãng đã quý lắm rồi, có cửa đâu mà đòi san bằng. 

Thật nực cười, một ông nghị viên thành phố Mỹ, quốc tịch Mỹ, tuyên thệ trung thành với Mỹ, cả đời sống ở Mỹ lại huênh hoang "đấu tranh cho nguyên vọng của đồng bào trong nước". Làm báo sến đến mức này thì phải nghĩ ngay đến độ IQ có vấn đề, nếu không thì cầm chắc "rận chủ"

Nhưng thôi, anh ku Hùng vốn tiền án tiền sự sến ai cũng biết, không cần quàng thêm khoản IQ để anh ảnh còn đường phấn đấu. Cơ mà phải sến ít thôi, kưng.

Theo Blog Tre Làng
BASAM LẠI NÓI SÀM VỀ CUỘC CHIẾN TRANH GIẢI PHÓNG DÂN TỘC

BASAM LẠI NÓI SÀM VỀ CUỘC CHIẾN TRANH GIẢI PHÓNG DÂN TỘC


LâmTrực@
BASAM LẠI NÓI SÀM VỀ CUỘC CHIẾN TRANH GIẢI PHÓNG DÂN TỘC

Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của nhân dân ta đã thằng lợi hoàn toàn sau chiến thắng Mùa Xuân năm 1975.  Cái mốc lịch sử 30 tháng 4 năm 1975 đã đánh dấu một bước ngoặt lịch sử trọng đại của dân tộc, lần đầu tiên sau 117 năm (kể từ 1858 đến 1975) đất nước hoàn toàn sạch bóng quân xâm lược. Cuộc chiến giải phóng dân tộc từ tay xâm lược Mỹ đã thắng lợi hoàn toàn, đất nước được độc lập. Lịch sử dân tộc Việt Nam anh hùng đắt bắt đầu sang một trang mới. Sau 38 năm nhìn lại, chúng ta vẫn tự hào đã làm nên kì tích kháng chiến, và đó là cuộc chiến tranh thần thánh của dân tộc.

Tiếc thay, vẫn còn có nhiều kẻ muốn xuyên tạc, bóp méo lịch sử cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc của nhân dân ta, trong đó có ngày chiến thắng 30/4/1975. Có kẻ còn nói: “Người Mỹ không thua vì tổng số thương vong, người Mỹ bị thiệt hại ít hơn hẳn đối phương”; hay: “Cuộc chiến tranh này với mục tiêu ngăn chặn làn sóng Cộng sản ở Đông Nam Á đã thành công nên không thể nói là Chính phủ Mỹ thất bại”(!). Và mới đây, ngay ngày hôm qua, trên FB của mình, Nguyễn Hữu Vinh, chủ blog Basam đã có một đoạn văn với cái tít "gọi tên gì cho cuộc chiến". Điều đáng nói là Nguyễn Hữu Vinh là một người am hiểu về lịch sử dân tộc, đã và đang tiếp tục viết thứ gọi là "Việt Sử Ký" nhưng lại nói những điều phỉ báng và xuyên tạc lịch sử dân tộc. 

Ông Nguyễn Hữu Vinh viết: "Không thể gọi đây là cuộc chiến "Chống ngoại xâm", "Giải phóng miền Nam" hay chiến tranh "Chống Mỹ cứu nước"... bởi vì trước khi Mỹ đưa quân vào miền Nam, đã xảy ra chiến tranh ở 2 miền Nam - Bắc và sau khi Mỹ rút quân thì Nam - Bắc vẫn tiếp tục đánh nhau (vả lại, khi Mỹ đưa quân vào miền Nam thì ở miền Bắc cũng đã có sự hiện diện của của quân Liên Xô và Trung Quốc).".

Tôi không tin là ông Nguyễn Hữu Vinh không hiểu lịch sử, không thuộc lịch sử dân tộc, tôi cũng không bàn lý do vì sao ông lại viết như vậy, với hiểu biết nông cạn của mình, tôi chỉ xin nói lại vài điều.

Thứ nhất, ông Vinh đặt vấn đề tên gọi của cuộc chiến. Xin lỗi ông Vinh là cuộc chiến đó đã có cái tên do dân tộc Việt Nam đặt, cái tên ấy đã đi vào lịch sử, vào giáo khoa, vào văn hóa và vào tâm thức của người Việt Nam, đó là cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc. Thiết nghĩ, ông Nguyễn Hữu Vinh không có tư cách gì để đặt tên cho cuộc chiến thần thánh của dân tộc. Cuộc chiến trước 1975 là cuộc kháng chiến chống xâm lược Mỹ của dân tộc Việt Nam. Điều này mãi mãi được khắc ghi vào lịch sử và tâm tư tình cảm của dân tộc. Kẻ nào cố tình xuyên tạc bóp méo sự kiện lịch sử này là không còn chỗ đứng nào nữa, không còn tư cách nào nữa, và tất yếu sẽ bị lịch sử gạt qua ngoài lề.

Nếu chưa hiểu về bản chất cuộc chiến thì vào Box Đại Sảnh của Diễn đàn Lịch sử Việt Nam để đọc các công trình nghiên cứu hàn lâm, các khảo cứu tài liệu của các học giả trong ngoài nước, xem các học giả nước ngoài, kể cả các học giả Mỹ nói gì về cuộc chiến, xem các "tổng thống", "lãnh đạo", tướng tá sĩ quan ngụy nói gì về cuộc chiến.

Xin trích lại một vài ý kiến về cuộc chiến mà ông Nguyễn Hữu Vinh đang âm mưu đặt lại tên và ý nghĩa của ngày 30 tháng 4 năm 1975.

Tiến sĩ Trần Chung Ngọc, là một cựu sĩ quan nguỵ từng là giảng viên Trường sĩ quan Trừ bị Nam Định: "Ngày 30/4/1975 không chỉ có nghĩa là ngày đất nước thống nhất, chủ quyền trở lại tay người Việt Nam, mà còn là ngày người dân Việt Nam, trừ những kẻ có tâm cảnh phi dân tộc hay tiếp tục nuôi dưỡng thù hận, bất kể thuộc chính kiến hay phe phái nào, đều có thể hãnh diện ngẩng mặt nhìn thẳng vào mắt kẻ đối thoại, bất kể là họ thuộc lớp người nào, ở địa vị nào, thuộc quốc gia nào. Tôi ở phe thua trận, nhưng chiến thắng Điện Biên Phủ, cũng như ngày 30/4/1975, đã mang đến cho tôi một niềm hãnh diện được làm một người Việt Nam, một người Việt Nam không "Quốc gia" không Cộng sản, không Nam không Bắc, một người Việt Nam không từ bỏ gốc gác tổ tiên, không từ bỏ lịch sử khi vinh khi nhục của quốc gia, và lẽ dĩ nhiên rất hãnh diện với lịch sử chống xâm lăng của dân tộc. Khía cạnh tích cực nhất của ngày 30/4/75 là trên đất nước không còn cảnh bom đạn, cảnh đồng bào bắn giết nhau, và nhất là đất nước đã vắng bóng quân xâm lược."

Một người chuyên bình luận sử trên Diễn đàn Lịch sử Việt Nam có nickname Gươm Vàng đã viết thế này: "Rất nhiều cựu tướng tá sĩ quan Sài Gòn đã vui mừng nói về ngày 30/4 như là 1 ngày đại thắng của dân tộc, như ông Nguyễn Hữu Hạnh, Trần Chung Ngọc, Trần Văn Thông. Các trang web của các cựu sĩ quan SG như dongduongthoibao.net của của ông Trần Thông, sachhiem.net của ông Nguyễn Mạnh Quang, kbchn.net của ông Nguyễn Phương Hùng cũng đăng về NGÀY TOÀN THẮNG 30/4".

Ngay cả siêu phản động như Bùi Tín mà còn biết nói câu "Ngày 30/4 không có miền Bắc thắng hay miền Nam bại, chỉ có đế quốc Mỹ là kẻ bại trận và nhân dân Việt Nam là người chiến thắng", và hắn nói câu này bên Paris, Pháp sau khi hắn đã phản bội chứ không phải hồi hắn còn ở VN, chính vì câu này nên hắn mới bị bọn ba que chửi.

Một bạn trẻ viết trên diễn đàn QSVN thế này: "30-4 năm nay là một ngày đặc biệt trong họ hàng nhà mình. Hai người lính ở hai đầu chiến tuyến ngày xưa nay đã là sui gia. Dù ai có nói gì thì với tôi ngày 30 tháng 4 là một ngày đáng tự hào và hạnh phúc của dân tộc. Lịch sử là lịch sử, qua thời gian người ta có thể có những cách nhìn khác về lịch sử nhưng bản chất của lịch sử thì nó vẫn như vậy". 

Từ phía bên kia, trong cuốn hồi ký với tiêu đề “Nhìn lại quá khứ - Tấn thảm kịch và những bài học về Việt Nam”, Robert S.McNamara, từng là Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ thời kỳ chiến tranh Việt Nam, không chỉ thừa nhận thất bại của Mỹ, coi đó là “một thảm kịch”, mà còn thừa nhận đây là cuộc chiến tranh do Hoa Kỳ gây ra do những sai lầm về chính trị của nhiều đời tổng thống.

Nguyễn Hữu Vinh cho rằng, "Ngày 31-3-1973 là ngày mà những người lính Mỹ, cố vấn quân sự và nhân viên quân sự Mỹ cuối cùng rút khỏi VN. Nhưng từ ngày 31-3-1973 đến 30-4-1975, chiến tranh vẫn còn hiện diện trên mảnh đất Việt Nam. Gọi như các báo trong nước "38 năm ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng", vậy miền Nam "hoàn toàn giải phóng" khỏi tay ai? Không thể "giải phóng" khỏi Mỹ vì lúc đó Mỹ đâu có mặt ở miền Nam mà "giải phóng"? 

Với lập luận này của Nguyễn Hữu Vinh, LâmTrực@ không dài dòng giải thích vì lịch sử Việt Nam đã nói rất rõ, cũng chỉ xin trích lại ý kiến của Tiến sĩ kinh tế Nguyễn Tiến Hưng, cựu Tổng trưởng Kế hoạch và Phát triển của chế độ Sài Gòn, giáo sư đại học Harvard tại Mỹ trong sách "Từ tòa Bạch Ốc đến dinh Độc Lập" đã đưa ra nhiều thông tin gián tiếp cho thấy sự sống chết của ngụy quyền Sài Gòn hoàn toàn phụ thuộc vào sự nuôi dưỡng, cưu mang của chính phủ Hoa Kỳ, cụ thể bản báo cáo mà Nguyễn Văn Thiệu đã đọc: 
"Nếu mức viện trợ quân sự là 1,4 tỷ USD thì có thể giữ được các vùng đông dân cư tại bốn vùng chiến thuật.

Nếu mức viện trợ quân sự xuống 1,1 tỷ USD thì có thể không giữ được Quân khu I.
Nếu mức Viện trợ quân sự còn 900 triệu USD thì khó giữ được Quân khu I, Quân khu II.
Nếu viện trợ quân sự chỉ còn 750 triệu USD thì chỉ có thể phòng thủ một vài khu vực.
Nếu viện trợ quân sự chỉ còn 600 triệu USD thì chỉ còn có thể giữ được Sài Gòn và vùng châu thổ sông Cửu Long."
(Đó chỉ là viện trợ quân sự, chưa tính viện trợ kinh tế vốn không có nhiều cắt giảm).
Cũng theo tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng, có lúc Nguyễn Văn Thiệu đã cay đắng "than thân trách phận" với một dân biểu Mỹ rằng: "Mới vài ngày trước đây là một tỷ, bây giờ còn 700 triệu, tôi làm gì được với số tiền này? Như là chuyện cho tôi 12 đô la và bắt tôi mua vé máy bay hạng nhất từ Sài gòn đi Tokyo." Sau đó, ông Thiệu phái ông Nguyễn Tiến Hưng đi xin thêm tiền và sau này thuật lại trong quyển sách trên, tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng đã ví việc này với "cái nhục của kẻ đi cầu xin".

Ban Tổng kết chiến tranh trực thuộc Bộ Chính trị: Tổng kết cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước - Thắng lợi và Bài học, Nxb. Chính trị quốc gia, Hà Nội, 1995, tr.316 đã viết: "Ngày 3-4-1973, tại San Clemente thuộc bang Caliphoocnia (Mỹ) diễn ra cuộc hội đàm giữa Tổng thống Mỹ Níchxơn và Tổng thống Việt Nam Cộng hòa Nguyễn Văn Thiệu. Hai bên đã ra thông cáo chung, trong đó, phía Mỹ tái khẳng định cam kết sẽ tiếp tục viện trợ cho chính quyền Sài Gòn và “Mỹ sẽ trả đũa không thương tiếc mọi vi phạm lệnh ngừng bắn”. Trên thực tế, thay vì phải phá hủy các căn cứ quân sự của quân đội Mỹ trên lãnh thổ miền Nam Việt Nam như đã quy định tại Điều 6 của Hiệp định Pari, thì ngược lại, phía Mỹ đã chuyển giao toàn bộ những cơ sở này cho chính quyền và quân đội Sài Gòn. Đối với số lượng máy bay chiến đấu, quân đội Mỹ không chuyển về nước mà phân tán sang các căn cứ quân sự ở Thái Lan nhằm sẵn sàng chi viện cho quân đội Sài Gòn và can thiệp vào miền Nam Việt Nam khi cần thiết. Từ cuối năm 1972 đến đầu năm 1973, phía Mỹ đã khẩn trương chuyển gấp cho quân đội Sài Gòn tổng cộng 700 máy bay các loại, 500 khẩu pháo, 400 xe tăng, xe bọc thép, bổ sung dự trữ vật tư chiến tranh là 2 triệu tấn và những viện trợ khác trị giá lên tới 2.670 triệu đô la năm 1973". Với cứ liệu này, tôi chắc ông Nguyễn Hữu Vinh đã hiểu, vì sao ta gọi là giải phóng dân tộc và miền Nam được giải phóng từ tay ai. 

Ngày 27-3-1973, những người lính Mỹ cuối cùng bắt đầu rút khỏi miền Nam Việt Nam. Ngày 29-3-1973, Bộ Tham mưu quân viễn chinh Mỹ ở miền Nam Việt Nam làm lễ cuốn cờ. Tướng Uâyen, Tổng Tư lệnh quân đội Mỹ ở miền Nam Việt Nam cùng với 2.510 lính Mỹ cuối cùng lặng lẽ ra sân bay Tân Sơn Nhất rời khỏi Việt Nam dưới sự kiểm soát và giám sát của Ủy ban quốc tế và các sĩ quan Quân đội nhân dân Việt Nam trong Ban liên hiệp quân sự bốn bên. Cùng ngày, những người lính Nam Triều Tiên và Philíppin cũng lên đường rút về nước. Tuy nhiên: “Thay vì triệt thoái các căn cứ của mình, Mỹ đã trao lại cho Nam Việt Nam trước khi Hiệp định Pari có hiệu lực. Hàng tiếp tế được dán nhãn phi quân sự và được coi là đủ điều kiện để chuyển giao. Đoàn cố vấn quân sự được thay thế bằng tổ chức dân sự 9.000 người, trong đó, rất nhiều người được cho giải ngũ và đưa vào phục vụ chính quyền Việt Nam”. Điểm này được coi là sự trảo trở của Mỹ và khẳng định Mỹ vẫn tiếp tục cuộc chiến ở Việt Nam. Sự cuốn gói của họ chỉ mang tính chất tượng trưng để lòe bịp dư luận mà thực chất họ vẫn chỉ đạo, cung cấp mọi điều kiện cho chính quyền Thiệu, ấy là chưa kể đến việc chính quyền Mỹ tiếp tục xúc tiến mạnh mẽ con bài ngoại giao thân thiện với cả Liên Xô và Trung Quốc, khoét sâu vào mâu thuẫn giữa hai cường quốc này để nhằm hạn chế tới mức thấp nhất sự ủng họ và giúp đỡ của hai nước đối với sự nghiệp kháng chiến của nhân dân Việt Nam. Các hoạt động ngoại giao xảo quyệt của phía Mỹ đã tạo ra những khó khăn và ảnh hưởng nhất định tới cuộc kháng chiến của nhân dân ta. Trên thực tế, từ năm 1969 trở đi, Liên Xô đã từng bước thực hiện cắt giảm viện trợ cho Việt Nam, đặc biệt là về viện trợ quân sự; Việt Nam đã không nhận thêm được quả tên lửa nào. Cho tới những năm 1974 -1975 thì nguồn viện trợ của hai nước Liên Xô, Trung Quốc dành cho Việt Nam gần như không đáng kể. Nếu như năm 1973, viện trợ quân sự của Liên Xô cho Việt Nam trị giá 248 triệu rúp thì sang năm 1974 đã tụt giảm còn 98 triệu rúp và năm 1975 chỉ còn 76 triệu rúp. Tương tự, viện trợ quân sự của Trung Quốc cho Việt Nam cũng không ngừng giảm, năm 1973 trị giá 1.415 triệu tê nhưng năm 1974 chỉ còn 452 triệu tệ và năm 1975 là 196 triệu tệ. Tính riêng về vũ khí, trang bị năm 1973, viện trợ hai nước đã giảm 60% so với năm 1972, năm 1974 giảm còn 34% và năm 1975 lại tiếp tục giảm chỉ bằng 11% so với năm 1972. Phía Mỹ đã không tính hết được rằng, về đường lối đối nội và đối ngoại của Việt Nam những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước tỏ ra tương đối độc lập: tranh thủ được sự đồng tình và ủng hộ rộng rãi của đông đảo nhân dân và các quốc gia trên thế giới; không bị chi phối lớn bởi Liên Xô và Trung Quốc. Mặt khác, lúc này, toàn thể dân tộc Việt Nam đang nỗ lực dồn sức người sức của thực hiện quyết tâm giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất Tổ quốc.

Trở lại vấn đề, tôi thấy gọi là chiến thắng hay giải phóng miền Nam là hoàn toàn đúng, ông Vinh có thể thấy vào thời điểm đó miền Nam nước ta là cả một bàn cờ không chỉ có 2 màu quân đen trắng, còn có người Pháp và đồng minh danh nghĩa Trung Quốc cũng tham gia với những toan tính riêng. Do đó ngoài việc xóa sổ chính quyền Sài Gòn, sự kiện 30/4 còn dẹp hết tất cả những màn lén lút của nhưng quốc gia đó. Lần đầu tiên trong lịch sử dựng nước và giữ nước, người Việt Nam thực sự tự chủ trên mảnh đất hình chữ S.

Công bằng mà nói, tôi thấy giáo sư Trần Chung Ngọc, giáo sư Trần Mạnh Quang chẳng phải là những người lính Ngụy đáng khâm phục hay sao. Họ bại trận, họ một thời lầm lỗi, nhưng giờ họ đã nhận ra, thức tỉnh và trở về giúp đỡ quê hương dưới nhiều hình thức, từ vật chất đến ngòi bút chống lại những âm mưu phá hoại đất nước. Họ có thể không cùng chung lý tưởng Cộng Sản, họ cũng thừa biết Việt Nam hiện giờ còn nhiều yếu kém và tệ nạn, nhất là tệ nạn tham nhũng, nhưng họ luôn chung một dòng máu Việt Nam, và luôn chung một mong muốn xây dựng đất nước. Họ đã vứt cái "hận thù" và cái "mặc cảm bại trận" ấy đi từ lầu rồi. Ông Nguyễn Hữu Vinh có nên học hỏi những tấm gương người Việt đó không?

Thanh Hóa, ngày 1 tháng 5 năm 2013

Đây Ba Sàm lại viết như thế này đây :

BASAM LẠI NÓI SÀM VỀ CUỘC CHIẾN TRANH GIẢI PHÓNG DÂN TỘC


Theo Blog Tre Làng
Copyright © 2012 The Best Template Blogger All Right Reserved