BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT

Rss

1/5/13
no image

CSGT đang tìm bố mẹ cho bé gái bị lạc tên Hạnh


Cháu bé tên là Hạnh ở Mậu Lương, Hà Đông bị lạc mẹ được CSGT đưa về đơn vị bảo vệ, chăm sóc để tìm lại bố mẹ.

Vào khoảng 11h sáng nay 1 – 5, tổ công tác của Đội CSGT số 7, Phòng CSGT đường bộ - đường sắt CATP Hà Nội gồm Thiếu úy Trịnh Văn Hải, Thượng sỹ Nguyễn Ngọc Thắng do Thượng úy Trần Văn Công chỉ huy, làm nhiệm vụ tại khu vực ngã tư Khuất Duy Tiến – Nguyễn Trãi phát hiện một bé gái khoảng 5 tuổi vừa đi vừa khóc dưới lòng đường. 

Thấy cháu bé đi một mình, hoảng sợ liên tục gọi mẹ, Thượng úy Trần Văn Công đã tiến tới hỏi han, được biết cháu bị lạc mẹ. Tổ công tác đã động viên cháu bé, đồng thời đưa cháu về trụ sở. Ngoài ra, tổ công tác cũng cắt cử một chiến sỹ ở lại khu vực ngã tư trên để nhanh chóng gặp được gia đình cháu bé trong trường hợp mẹ cháu bé tìm tới khu vực này.

Tại trụ sở Đội CSGT số 7, sau khi được các chiến sỹ CSGT động viên, dỗ dành, cháu bé đã dần trấn tĩnh lại, không còn hoảng sợ. Đơn vị đã cắt cử các nữ CSGT tới chơi và cho cháu bé ăn cơm. Qua quá trình xác minh ban đầu, cháu bé nói tên là Hạnh khoảng 5 tuổi, nhà ở phường Mậu Lương, Hà Đông. 

Cháu Hạnh nói bố mẹ mình tên là Hướng và Chanh. Nhà cháu Hạnh có 3 chị em gái, cháu là út. Trên cháu có chị Trang hiện đang học lớp 4 và chị Quỳnh học lớp 2. Buổi sáng cùng ngày cháu được mẹ dắt đi chơi. Khi đi mẹ có mang theo quần áo, sữa cho cháu. 

Đi bộ đến khu vực đường Khuất Duy Tiến, cả hai mẹ con chơi trốn tìm và cháu bị lạc mẹ. Cháu Hạnh còn nhớ ông nội tên là Chung, còn bà ngoại tên là Tuyết. Bố cháu làm xây dựng còn mẹ làm ở một công ty.

Trung tá Nguyễn Đăng Lĩnh – Đội trưởng Đội CSGT số 7 cho biết, cùng với việc đưa cháu về đơn vị bảo vệ, chăm sóc, Đội CSGT số 7 cũng cử CBCS xuống CAP Mậu Lương phối hợp xác minh tìm gia đình cháu bé. Đơn vị cũng thông báo qua các cơ quan thông tin đại chúng để bố mẹ cháu bé biết được thông tin đến nhận lại con. 

Hình ảnh cháu Hạnh bị lạc mất người thân được đưa về trụ sở Đội CSGT số 7:

CSGT đang tìm bố mẹ cho bé gái bị lạc tên Hạnh

Cháu Hạnh được các CBCS CSGT chăm sóc tại đơn vị

CSGT đang tìm bố mẹ cho bé gái bị lạc tên Hạnh

Cháu Hạnh nói gia đình ở phường Mậu Lương, Hà Đông nhưng không nhớ đường về nhà mình

Theo Blog Tre Làng
PHỎNG VẤN MỸ NHÂN

PHỎNG VẤN MỸ NHÂN


Cuteo@ - Nhân việc Hoa hậu Nái sề Trương Thị Tuyết Nga bị Cơ quan cảnh sát điều tra bắt để điều tra, anh post lại bài này để anh em thưởng thức và có cái nhìn sâu hơn về Hoa Hậu.

Sau đây là nội dung buổi phỏng vẫn giữa phóng viên (PV) với một Mỹ nhân.
---------------------------------------------
PHỎNG VẤN MỸ NHÂN
HÌNH MINH HỌA

Mỹ nhân: Chờ lâu chưa anh?

PV: Hơn tiếng thôi. Tốp 3 hất lên như em để anh chờ thế là bình thường. Nhiều em tốp 3 đổ xuống lắm khi hẹn còn không đến.

Mỹ nhân: Anh lại trách khéo em. Ta bắt đầu nhé.

PV: Thú thật anh chả biết bắt đầu từ đâu.

Mỹ nhân: Chán anh. Hay đưa câu hỏi để em về trả lời rồi gửi qua mail.

PV: Đồng ý. Giờ nói chuyện phiếm nhé. Người ta vẫn bảo sắc đẹp tỷ lệ nghịch với nếp nhăn ở vỏ não.

Mỹ nhân: Bọn họ mới không có nếp nhăn. Bản thân sắc đẹp đã là sự thông minh, tinh tế. Chưa kể còn là quyền lực.

PV: Câu trả lời của em là minh chứng hùng hồn nhất. Nhưng có vẻ sự thông minh được phơi bày không được tinh tế lắm. Ý anh là rất sống sít, vô duyên, không đúng lúc.

Mỹ nhân: Anh lại sai nữa rồi. Thiên hạ bảo Hà Tăng không vú lập tức phải khoe ti, Thuỷ Tóp đồn bơm phải toạc ra khoe là xịn. Hà Anh chân dài nhưng ghẻ thì phải tụt ra để bảo đảm là nhẵn như chùi. Đại khái thế!

PV: Em lại đúng. Người đẹp dạo này thích sinh con một mình. Là sao em?

Mỹ nhân: Chả sao cả. Xưa còn sợ gọt đầu bôi vôi chứ giờ thách cha cả thiên hạ cứa cổ. Quyền sinh sản là bản năng, chức năng và là quyền cơ bản của phụ nữ. Với lại bọn em thiếu cha gì đàn ông, xoè tay đếm sơ cũng hơn một tá, có một hai đứa trẻ, ăn thua gì. Bạn em có đứa mới hơn 20 nhưng đã ba con. Có điều là 3 ông bố lại khác nhau. Có đứa còn không xác định được ai là cha đứa trẻ.

PV: Nhưng có điều họ hay giấu đi đối tác, chính xác hơn là cha của những đứa trẻ?

Mỹ nhân: Thoả thuận cả rồi anh. Thậm chí là ký hợp đồng. Toàn đại gia, cá mập cả đấy. Họ cũng có nhiều đứa con, nhưng khác các bà mẹ.

PV: Lòng vòng, rắc rối nhỉ?

Mỹ nhân: Chả sao cả. Ý em là sắc đẹp là tài sản quý giá, báu vật của quốc gia và phải được sinh sôi, nảy nở. Chưa kể đến sự ngon lành, tài năng của các ông bố không tên.

PV: Em đang đề cập đến vấn đề sinh học, di truyền học?

Mỹ nhân: Em biết những thứ đó là quái quỷ gì đâu. Các ông bố có tên toàn là Tây cả, phọt phẹt cũng phải là Kiều tư bản Đô – Oi, bọn Bạt, Kíp chỉ đáng thuê làm ô sin, lau dọn.

PV: Bất công nhỉ. Cũng là một đời giai?

Mỹ nhân: Chả phải chúng em chê đàn ông mình mà chối bỏ hay bắt bọn họ phận giấu mặt để mấy thằng Tây, Kiều nó sáng giá phấn son. Nói anh đừng giận, đàn ông xứ ta như các anh chả khác mấy cái dương vật héo. Đấy là chị gì nhà văn, xấu điên dại nói đấy nhé chứ không phải từ miệng bọn em. Các anh héo hắt, cỏn con, tự ái vặt trong khi lại bắt chúng em trinh tiết, thuỷ chung, quan hệ yêu đương chân chính thì vô lý…vô cùng. Nay các anh đào bới quá khứ, mai các anh xỉa xói hiện tại, mốt lại tỉa tót tương lai thì bố ai chịu đươc. Tây nó vô tư lắm anh ạ. Em có con bạn lấy thằng Tây còn tân, lên giường nó chửi cho như chó, bảo đẹp mà lại ngu, quái dị bất thường.

PV: Há há. Thực anh anh cũng không thích phá tân. Mệt bỏ mẹ. Xưa nghe ông bà kể lại nhiều người đẹp cũng khổ, nay anh thấy ai cũng sướng, không thành bà nọ bà kia thì cũng xe lớn xe bé, villa nhà lầu, tiền nong, tiêu pha thượng đẳng.

Mỹ nhân: Cái này anh đúng.

PV: Nhất là có số má, danh vị như em.

Mỹ nhân: Mất tiền cả đấy. Nhưng chỉ 50%, thêm 50% tình nữa là hoàn hảo. Coi như mua danh cầu thực. Rồi bọn em sẽ có cả hai.

PV: Hỏi thật, em mất bao nhiêu?

Mỹ nhân: Chả xu nào, không ai dám động đến cọng lông.

PV: Anh phải tin điều em vừa nói như thế nào?

Mỹ nhân: Chả như thế nào cả. Cuộc thi em tham dự chỉ xướng danh mà không có thưởng. Hay nói khác đi bọn em bị người ta quỵt. Hay nói đúng hơn là đồng ý cho quỵt. Bọn em hài long, tuy có buồn một chút. Tất cả đều có lợi, chỉ có công chúng và những người yêu cái đẹp thực sự là…bị lừa.

PV: Rắc rối, ranh ma nhỉ?

Mỹ nhân: Ở đời anh thấy có cái gì không như thế không?

PV: Ít ra là anh thấy em như thế. Anh quý sự thẳng thắn, giãi bày của em.

Mỹ nhân: Chả phải đâu. Vì chuyện em nói với anh sẽ không lên báo. Những thứ anh hỏi em để trả lời đăng báo có giống như thế này đâu.

PV: Thì anh đang truyền thông cho những cái tốt đẹp.

Mỹ nhân: Mẹ kiếp, xin lỗi anh. Bọn em ỉa vào cái tốt đẹp đó khi đọc bài.

PV: Anh thích thế. Nhưng anh còn phải kiếm ăn nuôi bút.

Mỹ nhân: Anh văn hoa, khéo nói quá. Sao không nói nuôi cái thằng mồm đi cho nó thật thà.

PV: Cái thì bận ngậm tiền, cái thì mắc keo dán Con Voi. Rất khổ!

Mỹ nhân: Thôi anh, sống hãy mở của mình ra, anh ạ.

PV: Cảm ơn em. Anh không có cửa mình. Có nguyên cái chốt gãy.

Mỹ nhân: Khí khí khí khí khí,,,,

PV: Ke ke...
--------------------
Bài của con @Phẹt lìn. Chém đê!

PHỎNG VẤN MỸ NHÂN


Theo Blog Tre Làng

SẾN ÍT THÔI, KƯNG!

SẾN ÍT THÔI, KƯNG!


Bài gốc của Đỏ, xem ở đây
SẾN ÍT THÔI, KƯNG!
HÌNH ĐỎ NÀY ĐỂ NGẮM CHỨ KHÔNG MINH HỌA

Anh ku Đỗ Hùng vừa tương lên Thanh Niên bài: "Để trong nước và hải ngoại san bằng cách biệt". Cũng chẳng ngạc nhiên gì lắm vì anh ảnh từng tâm sự "Cờ đỏ cờ vàng" cực sến bên lóc. Dưng đã lên báo Đảng thiết nghĩ nên nói đôi lời để rộng đường sến luận. 

Trước khi bàn chuyện cách biệt và san bằng cách biệt, anh ku Hùng phải xác định rõ ràng hải ngoại là ai nhé. Là hơn 4 triệu con Vịt đương sinh sống, làm ăn ở các trang trại Sư tử, Hổ, Báo, Voi, Beo, Gấu, Chồn, Ngựa, Nai v...v. Hơn 90% sang chuồng, đổi trại vì các lý do sinh ra ở bên ngoài quê hương, học tập, lao động, đoàn tụ gia đình, buôn lậu, trồng "cỏ", hôn nhân, đầu tư v...v. Tổng đàn này, từ những con lưu ở các trại gia súc cựu XHCN, đến bầy đàn đương ngụ cư tại các chuồng chăn nuôi tư bản, chẳng có khác biệt gì với thân cày bừa trong nước cả. Cứ nhìn vào số kiều hối mà đo lòng dạ hải ngoại cho chắc. Chúng chỉ chăm chăm một mục đích thôi: đánh quả khác biệt giữa đồng Cụ với đô la/ euro/ bảng/ rúp/ won/ yên/ tân đài tệ/ ringit/ bạt/ kíp/ riel/ koruna v...v để kiếm cơm. Tuyệt nhiên chúng không hề khao khát 2 đồng này được san bằng cách biệt. 

Còn lại một nhúm cách biệt, nhúm tướng tá quan lính Ba Que hận 30/4 và con cái kế thừa nỗi hận mà nhân vật Hoàng Duy Hùng được đại diện. Nhúm này cho quá tay 10% đi, cũng chưa bao giờ và mãi mãi không bao giờ đủ số lẫn lượng tư cách đại diện cho cộng đồng hải ngoại trong vế cân bằng với 90 triệu quốc nội. Chưa thèm kể, nếu nói về F1 của họ, thì chỉ cần đem Nguyễn Cao Kỳ Duyên đối lập với Hoàng Duy Hùng thôi đủ làm bật ra vấn đề; sự khác biệt mà báo Thanh Niên đang đề cập thực chất chỉ là một nhúm cỏn con hận thù cá nhân ích kỷ đến mức thành tội ác phản bội cội nguồn của mình. Tội ác này được san lấp aka đem chôn vào quên lãng đã quý lắm rồi, có cửa đâu mà đòi san bằng. 

Thật nực cười, một ông nghị viên thành phố Mỹ, quốc tịch Mỹ, tuyên thệ trung thành với Mỹ, cả đời sống ở Mỹ lại huênh hoang "đấu tranh cho nguyên vọng của đồng bào trong nước". Làm báo sến đến mức này thì phải nghĩ ngay đến độ IQ có vấn đề, nếu không thì cầm chắc "rận chủ"

Nhưng thôi, anh ku Hùng vốn tiền án tiền sự sến ai cũng biết, không cần quàng thêm khoản IQ để anh ảnh còn đường phấn đấu. Cơ mà phải sến ít thôi, kưng.

Theo Blog Tre Làng
BASAM LẠI NÓI SÀM VỀ CUỘC CHIẾN TRANH GIẢI PHÓNG DÂN TỘC

BASAM LẠI NÓI SÀM VỀ CUỘC CHIẾN TRANH GIẢI PHÓNG DÂN TỘC


LâmTrực@
BASAM LẠI NÓI SÀM VỀ CUỘC CHIẾN TRANH GIẢI PHÓNG DÂN TỘC

Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của nhân dân ta đã thằng lợi hoàn toàn sau chiến thắng Mùa Xuân năm 1975.  Cái mốc lịch sử 30 tháng 4 năm 1975 đã đánh dấu một bước ngoặt lịch sử trọng đại của dân tộc, lần đầu tiên sau 117 năm (kể từ 1858 đến 1975) đất nước hoàn toàn sạch bóng quân xâm lược. Cuộc chiến giải phóng dân tộc từ tay xâm lược Mỹ đã thắng lợi hoàn toàn, đất nước được độc lập. Lịch sử dân tộc Việt Nam anh hùng đắt bắt đầu sang một trang mới. Sau 38 năm nhìn lại, chúng ta vẫn tự hào đã làm nên kì tích kháng chiến, và đó là cuộc chiến tranh thần thánh của dân tộc.

Tiếc thay, vẫn còn có nhiều kẻ muốn xuyên tạc, bóp méo lịch sử cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc của nhân dân ta, trong đó có ngày chiến thắng 30/4/1975. Có kẻ còn nói: “Người Mỹ không thua vì tổng số thương vong, người Mỹ bị thiệt hại ít hơn hẳn đối phương”; hay: “Cuộc chiến tranh này với mục tiêu ngăn chặn làn sóng Cộng sản ở Đông Nam Á đã thành công nên không thể nói là Chính phủ Mỹ thất bại”(!). Và mới đây, ngay ngày hôm qua, trên FB của mình, Nguyễn Hữu Vinh, chủ blog Basam đã có một đoạn văn với cái tít "gọi tên gì cho cuộc chiến". Điều đáng nói là Nguyễn Hữu Vinh là một người am hiểu về lịch sử dân tộc, đã và đang tiếp tục viết thứ gọi là "Việt Sử Ký" nhưng lại nói những điều phỉ báng và xuyên tạc lịch sử dân tộc. 

Ông Nguyễn Hữu Vinh viết: "Không thể gọi đây là cuộc chiến "Chống ngoại xâm", "Giải phóng miền Nam" hay chiến tranh "Chống Mỹ cứu nước"... bởi vì trước khi Mỹ đưa quân vào miền Nam, đã xảy ra chiến tranh ở 2 miền Nam - Bắc và sau khi Mỹ rút quân thì Nam - Bắc vẫn tiếp tục đánh nhau (vả lại, khi Mỹ đưa quân vào miền Nam thì ở miền Bắc cũng đã có sự hiện diện của của quân Liên Xô và Trung Quốc).".

Tôi không tin là ông Nguyễn Hữu Vinh không hiểu lịch sử, không thuộc lịch sử dân tộc, tôi cũng không bàn lý do vì sao ông lại viết như vậy, với hiểu biết nông cạn của mình, tôi chỉ xin nói lại vài điều.

Thứ nhất, ông Vinh đặt vấn đề tên gọi của cuộc chiến. Xin lỗi ông Vinh là cuộc chiến đó đã có cái tên do dân tộc Việt Nam đặt, cái tên ấy đã đi vào lịch sử, vào giáo khoa, vào văn hóa và vào tâm thức của người Việt Nam, đó là cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc. Thiết nghĩ, ông Nguyễn Hữu Vinh không có tư cách gì để đặt tên cho cuộc chiến thần thánh của dân tộc. Cuộc chiến trước 1975 là cuộc kháng chiến chống xâm lược Mỹ của dân tộc Việt Nam. Điều này mãi mãi được khắc ghi vào lịch sử và tâm tư tình cảm của dân tộc. Kẻ nào cố tình xuyên tạc bóp méo sự kiện lịch sử này là không còn chỗ đứng nào nữa, không còn tư cách nào nữa, và tất yếu sẽ bị lịch sử gạt qua ngoài lề.

Nếu chưa hiểu về bản chất cuộc chiến thì vào Box Đại Sảnh của Diễn đàn Lịch sử Việt Nam để đọc các công trình nghiên cứu hàn lâm, các khảo cứu tài liệu của các học giả trong ngoài nước, xem các học giả nước ngoài, kể cả các học giả Mỹ nói gì về cuộc chiến, xem các "tổng thống", "lãnh đạo", tướng tá sĩ quan ngụy nói gì về cuộc chiến.

Xin trích lại một vài ý kiến về cuộc chiến mà ông Nguyễn Hữu Vinh đang âm mưu đặt lại tên và ý nghĩa của ngày 30 tháng 4 năm 1975.

Tiến sĩ Trần Chung Ngọc, là một cựu sĩ quan nguỵ từng là giảng viên Trường sĩ quan Trừ bị Nam Định: "Ngày 30/4/1975 không chỉ có nghĩa là ngày đất nước thống nhất, chủ quyền trở lại tay người Việt Nam, mà còn là ngày người dân Việt Nam, trừ những kẻ có tâm cảnh phi dân tộc hay tiếp tục nuôi dưỡng thù hận, bất kể thuộc chính kiến hay phe phái nào, đều có thể hãnh diện ngẩng mặt nhìn thẳng vào mắt kẻ đối thoại, bất kể là họ thuộc lớp người nào, ở địa vị nào, thuộc quốc gia nào. Tôi ở phe thua trận, nhưng chiến thắng Điện Biên Phủ, cũng như ngày 30/4/1975, đã mang đến cho tôi một niềm hãnh diện được làm một người Việt Nam, một người Việt Nam không "Quốc gia" không Cộng sản, không Nam không Bắc, một người Việt Nam không từ bỏ gốc gác tổ tiên, không từ bỏ lịch sử khi vinh khi nhục của quốc gia, và lẽ dĩ nhiên rất hãnh diện với lịch sử chống xâm lăng của dân tộc. Khía cạnh tích cực nhất của ngày 30/4/75 là trên đất nước không còn cảnh bom đạn, cảnh đồng bào bắn giết nhau, và nhất là đất nước đã vắng bóng quân xâm lược."

Một người chuyên bình luận sử trên Diễn đàn Lịch sử Việt Nam có nickname Gươm Vàng đã viết thế này: "Rất nhiều cựu tướng tá sĩ quan Sài Gòn đã vui mừng nói về ngày 30/4 như là 1 ngày đại thắng của dân tộc, như ông Nguyễn Hữu Hạnh, Trần Chung Ngọc, Trần Văn Thông. Các trang web của các cựu sĩ quan SG như dongduongthoibao.net của của ông Trần Thông, sachhiem.net của ông Nguyễn Mạnh Quang, kbchn.net của ông Nguyễn Phương Hùng cũng đăng về NGÀY TOÀN THẮNG 30/4".

Ngay cả siêu phản động như Bùi Tín mà còn biết nói câu "Ngày 30/4 không có miền Bắc thắng hay miền Nam bại, chỉ có đế quốc Mỹ là kẻ bại trận và nhân dân Việt Nam là người chiến thắng", và hắn nói câu này bên Paris, Pháp sau khi hắn đã phản bội chứ không phải hồi hắn còn ở VN, chính vì câu này nên hắn mới bị bọn ba que chửi.

Một bạn trẻ viết trên diễn đàn QSVN thế này: "30-4 năm nay là một ngày đặc biệt trong họ hàng nhà mình. Hai người lính ở hai đầu chiến tuyến ngày xưa nay đã là sui gia. Dù ai có nói gì thì với tôi ngày 30 tháng 4 là một ngày đáng tự hào và hạnh phúc của dân tộc. Lịch sử là lịch sử, qua thời gian người ta có thể có những cách nhìn khác về lịch sử nhưng bản chất của lịch sử thì nó vẫn như vậy". 

Từ phía bên kia, trong cuốn hồi ký với tiêu đề “Nhìn lại quá khứ - Tấn thảm kịch và những bài học về Việt Nam”, Robert S.McNamara, từng là Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ thời kỳ chiến tranh Việt Nam, không chỉ thừa nhận thất bại của Mỹ, coi đó là “một thảm kịch”, mà còn thừa nhận đây là cuộc chiến tranh do Hoa Kỳ gây ra do những sai lầm về chính trị của nhiều đời tổng thống.

Nguyễn Hữu Vinh cho rằng, "Ngày 31-3-1973 là ngày mà những người lính Mỹ, cố vấn quân sự và nhân viên quân sự Mỹ cuối cùng rút khỏi VN. Nhưng từ ngày 31-3-1973 đến 30-4-1975, chiến tranh vẫn còn hiện diện trên mảnh đất Việt Nam. Gọi như các báo trong nước "38 năm ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng", vậy miền Nam "hoàn toàn giải phóng" khỏi tay ai? Không thể "giải phóng" khỏi Mỹ vì lúc đó Mỹ đâu có mặt ở miền Nam mà "giải phóng"? 

Với lập luận này của Nguyễn Hữu Vinh, LâmTrực@ không dài dòng giải thích vì lịch sử Việt Nam đã nói rất rõ, cũng chỉ xin trích lại ý kiến của Tiến sĩ kinh tế Nguyễn Tiến Hưng, cựu Tổng trưởng Kế hoạch và Phát triển của chế độ Sài Gòn, giáo sư đại học Harvard tại Mỹ trong sách "Từ tòa Bạch Ốc đến dinh Độc Lập" đã đưa ra nhiều thông tin gián tiếp cho thấy sự sống chết của ngụy quyền Sài Gòn hoàn toàn phụ thuộc vào sự nuôi dưỡng, cưu mang của chính phủ Hoa Kỳ, cụ thể bản báo cáo mà Nguyễn Văn Thiệu đã đọc: 
"Nếu mức viện trợ quân sự là 1,4 tỷ USD thì có thể giữ được các vùng đông dân cư tại bốn vùng chiến thuật.

Nếu mức viện trợ quân sự xuống 1,1 tỷ USD thì có thể không giữ được Quân khu I.
Nếu mức Viện trợ quân sự còn 900 triệu USD thì khó giữ được Quân khu I, Quân khu II.
Nếu viện trợ quân sự chỉ còn 750 triệu USD thì chỉ có thể phòng thủ một vài khu vực.
Nếu viện trợ quân sự chỉ còn 600 triệu USD thì chỉ còn có thể giữ được Sài Gòn và vùng châu thổ sông Cửu Long."
(Đó chỉ là viện trợ quân sự, chưa tính viện trợ kinh tế vốn không có nhiều cắt giảm).
Cũng theo tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng, có lúc Nguyễn Văn Thiệu đã cay đắng "than thân trách phận" với một dân biểu Mỹ rằng: "Mới vài ngày trước đây là một tỷ, bây giờ còn 700 triệu, tôi làm gì được với số tiền này? Như là chuyện cho tôi 12 đô la và bắt tôi mua vé máy bay hạng nhất từ Sài gòn đi Tokyo." Sau đó, ông Thiệu phái ông Nguyễn Tiến Hưng đi xin thêm tiền và sau này thuật lại trong quyển sách trên, tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng đã ví việc này với "cái nhục của kẻ đi cầu xin".

Ban Tổng kết chiến tranh trực thuộc Bộ Chính trị: Tổng kết cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước - Thắng lợi và Bài học, Nxb. Chính trị quốc gia, Hà Nội, 1995, tr.316 đã viết: "Ngày 3-4-1973, tại San Clemente thuộc bang Caliphoocnia (Mỹ) diễn ra cuộc hội đàm giữa Tổng thống Mỹ Níchxơn và Tổng thống Việt Nam Cộng hòa Nguyễn Văn Thiệu. Hai bên đã ra thông cáo chung, trong đó, phía Mỹ tái khẳng định cam kết sẽ tiếp tục viện trợ cho chính quyền Sài Gòn và “Mỹ sẽ trả đũa không thương tiếc mọi vi phạm lệnh ngừng bắn”. Trên thực tế, thay vì phải phá hủy các căn cứ quân sự của quân đội Mỹ trên lãnh thổ miền Nam Việt Nam như đã quy định tại Điều 6 của Hiệp định Pari, thì ngược lại, phía Mỹ đã chuyển giao toàn bộ những cơ sở này cho chính quyền và quân đội Sài Gòn. Đối với số lượng máy bay chiến đấu, quân đội Mỹ không chuyển về nước mà phân tán sang các căn cứ quân sự ở Thái Lan nhằm sẵn sàng chi viện cho quân đội Sài Gòn và can thiệp vào miền Nam Việt Nam khi cần thiết. Từ cuối năm 1972 đến đầu năm 1973, phía Mỹ đã khẩn trương chuyển gấp cho quân đội Sài Gòn tổng cộng 700 máy bay các loại, 500 khẩu pháo, 400 xe tăng, xe bọc thép, bổ sung dự trữ vật tư chiến tranh là 2 triệu tấn và những viện trợ khác trị giá lên tới 2.670 triệu đô la năm 1973". Với cứ liệu này, tôi chắc ông Nguyễn Hữu Vinh đã hiểu, vì sao ta gọi là giải phóng dân tộc và miền Nam được giải phóng từ tay ai. 

Ngày 27-3-1973, những người lính Mỹ cuối cùng bắt đầu rút khỏi miền Nam Việt Nam. Ngày 29-3-1973, Bộ Tham mưu quân viễn chinh Mỹ ở miền Nam Việt Nam làm lễ cuốn cờ. Tướng Uâyen, Tổng Tư lệnh quân đội Mỹ ở miền Nam Việt Nam cùng với 2.510 lính Mỹ cuối cùng lặng lẽ ra sân bay Tân Sơn Nhất rời khỏi Việt Nam dưới sự kiểm soát và giám sát của Ủy ban quốc tế và các sĩ quan Quân đội nhân dân Việt Nam trong Ban liên hiệp quân sự bốn bên. Cùng ngày, những người lính Nam Triều Tiên và Philíppin cũng lên đường rút về nước. Tuy nhiên: “Thay vì triệt thoái các căn cứ của mình, Mỹ đã trao lại cho Nam Việt Nam trước khi Hiệp định Pari có hiệu lực. Hàng tiếp tế được dán nhãn phi quân sự và được coi là đủ điều kiện để chuyển giao. Đoàn cố vấn quân sự được thay thế bằng tổ chức dân sự 9.000 người, trong đó, rất nhiều người được cho giải ngũ và đưa vào phục vụ chính quyền Việt Nam”. Điểm này được coi là sự trảo trở của Mỹ và khẳng định Mỹ vẫn tiếp tục cuộc chiến ở Việt Nam. Sự cuốn gói của họ chỉ mang tính chất tượng trưng để lòe bịp dư luận mà thực chất họ vẫn chỉ đạo, cung cấp mọi điều kiện cho chính quyền Thiệu, ấy là chưa kể đến việc chính quyền Mỹ tiếp tục xúc tiến mạnh mẽ con bài ngoại giao thân thiện với cả Liên Xô và Trung Quốc, khoét sâu vào mâu thuẫn giữa hai cường quốc này để nhằm hạn chế tới mức thấp nhất sự ủng họ và giúp đỡ của hai nước đối với sự nghiệp kháng chiến của nhân dân Việt Nam. Các hoạt động ngoại giao xảo quyệt của phía Mỹ đã tạo ra những khó khăn và ảnh hưởng nhất định tới cuộc kháng chiến của nhân dân ta. Trên thực tế, từ năm 1969 trở đi, Liên Xô đã từng bước thực hiện cắt giảm viện trợ cho Việt Nam, đặc biệt là về viện trợ quân sự; Việt Nam đã không nhận thêm được quả tên lửa nào. Cho tới những năm 1974 -1975 thì nguồn viện trợ của hai nước Liên Xô, Trung Quốc dành cho Việt Nam gần như không đáng kể. Nếu như năm 1973, viện trợ quân sự của Liên Xô cho Việt Nam trị giá 248 triệu rúp thì sang năm 1974 đã tụt giảm còn 98 triệu rúp và năm 1975 chỉ còn 76 triệu rúp. Tương tự, viện trợ quân sự của Trung Quốc cho Việt Nam cũng không ngừng giảm, năm 1973 trị giá 1.415 triệu tê nhưng năm 1974 chỉ còn 452 triệu tệ và năm 1975 là 196 triệu tệ. Tính riêng về vũ khí, trang bị năm 1973, viện trợ hai nước đã giảm 60% so với năm 1972, năm 1974 giảm còn 34% và năm 1975 lại tiếp tục giảm chỉ bằng 11% so với năm 1972. Phía Mỹ đã không tính hết được rằng, về đường lối đối nội và đối ngoại của Việt Nam những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước tỏ ra tương đối độc lập: tranh thủ được sự đồng tình và ủng hộ rộng rãi của đông đảo nhân dân và các quốc gia trên thế giới; không bị chi phối lớn bởi Liên Xô và Trung Quốc. Mặt khác, lúc này, toàn thể dân tộc Việt Nam đang nỗ lực dồn sức người sức của thực hiện quyết tâm giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất Tổ quốc.

Trở lại vấn đề, tôi thấy gọi là chiến thắng hay giải phóng miền Nam là hoàn toàn đúng, ông Vinh có thể thấy vào thời điểm đó miền Nam nước ta là cả một bàn cờ không chỉ có 2 màu quân đen trắng, còn có người Pháp và đồng minh danh nghĩa Trung Quốc cũng tham gia với những toan tính riêng. Do đó ngoài việc xóa sổ chính quyền Sài Gòn, sự kiện 30/4 còn dẹp hết tất cả những màn lén lút của nhưng quốc gia đó. Lần đầu tiên trong lịch sử dựng nước và giữ nước, người Việt Nam thực sự tự chủ trên mảnh đất hình chữ S.

Công bằng mà nói, tôi thấy giáo sư Trần Chung Ngọc, giáo sư Trần Mạnh Quang chẳng phải là những người lính Ngụy đáng khâm phục hay sao. Họ bại trận, họ một thời lầm lỗi, nhưng giờ họ đã nhận ra, thức tỉnh và trở về giúp đỡ quê hương dưới nhiều hình thức, từ vật chất đến ngòi bút chống lại những âm mưu phá hoại đất nước. Họ có thể không cùng chung lý tưởng Cộng Sản, họ cũng thừa biết Việt Nam hiện giờ còn nhiều yếu kém và tệ nạn, nhất là tệ nạn tham nhũng, nhưng họ luôn chung một dòng máu Việt Nam, và luôn chung một mong muốn xây dựng đất nước. Họ đã vứt cái "hận thù" và cái "mặc cảm bại trận" ấy đi từ lầu rồi. Ông Nguyễn Hữu Vinh có nên học hỏi những tấm gương người Việt đó không?

Thanh Hóa, ngày 1 tháng 5 năm 2013

Đây Ba Sàm lại viết như thế này đây :

BASAM LẠI NÓI SÀM VỀ CUỘC CHIẾN TRANH GIẢI PHÓNG DÂN TỘC


Theo Blog Tre Làng
no image

Tre Làng : Chú Tễu


LâmTrực@

Nhân việc bạn Bích xinh đẹp của anh nhắc nhở, anh mới nhớ hôm nay là ngày sinh nhật chú Tễu lần thứ 43. Anh mừng cho chú với món quà vui. Đây là bài anh viết hôm 14 tháng 12 năm 2012. Mời các bạn đọc cho xả xì chét. 
------------------------------------------------

Rối nước là đặc sản Việt Nam.

Rối nước dùng để mua vui cho người xem.

Rối nước luôn có chú Tễu. Nhiệm vụ của chú Tễu là để mô phỏng hình hài con người chứ bản thân chú không phải là người. Nhìn chú Tễu chạy đi chạy lại giữa bầy ngan vịt, trâu bò mà cười phát sướng. 

Chú Tễu được đẽo gọt bằng gỗ, sơn phết màu sắc sặc sỡ trông rất Diện và Nôm, vì thế mỗi khi ra sân khấu nhào lộn, làm trò, cả làng cười ngả nghiêng.

Nhưng làm sao chú lại biết làm trò? sao tài thế?

Đằng sau sân khấu bao giờ cũng là các nghệ sĩ. Các nghệ sĩ điều khiển chú Tễu bằng dây và đứng sau bức màn dưới một hồ nước. Vậy nên chú có màu sặc sỡ là do sơn phết, chú biết nhào lộn làm trò cười cho thiên hạ là do người đằng sau giật dây. 

Đời có chú (Tễu) cũng hay, nhưng vắng chú tất nhiên chả ai chết. Nhưng nếu không có người đứng đằng sau, chắc chắn chú sẽ tèo, nằm còng queo, và như thế thì đời mất đi một kẻ mua vui cho thiên hạ.

Tre Làng : Chú Tễu


Chính vì để mua vui cho thiên hạ, nên người ta để cho chú sống, chú làm trò. Chú sống sót, làng rối vẫn tồn tại. 

Chú Tễu giờ đã khác xưa. Người đẽo gọt cho chú có thể cho chú mặc cả quần sooc, áo chim cò, và cho chú biết hát ca trù nữa, thậm chí phong cho chú là tiến sĩ hán nôm nữa. Oách chưa?

Chú Tễu giờ không còn như ngày xưa nữa, chú không chỉ biết đi, biết chạy trên nước mà còn biết đi Văn Giang, đi biểu tình, đi gây quỹ khiếu kiện, chú còn biết đánh máy và sử dụng in tờ nét. 

Chú Tễu ngày nay tiên tiến và hiện đại gấp trăm ngày xưa, thế nhưng chú vẫn không mất đi bản sắc, cốt cách và mục đích phục vụ của mình đâu nhé. Tễu vẫn mua vui cho thiên hạ, thỉnh thoảng thiên hạ vẫn được cười lăn vì chú. 

Hóa ra, đời nào cũng có Tễu, và chúng ta vẫn được cười. 

Không cười làm sao được khi chú làm trò hay đến thế.

Này nhé, chú biết đánh lận con đen đấy, tin không? từ biết hát ca trù, chú chuyển sang hán nôm được ngay. Chú biết cả chụp ảnh, quay phim biểu tình và chơi blog nữa, mà blog của chú biến hóa, pếch vìu nhanh cực, hơn cả đua xe.

Chú Tễu của chúng ta còn biết, về Văn Giang thăm dân oan, biết tha thẩn ngoài đồng với khúc xương trâu trên tay đấy, chú thương dân Văn Giang cực. Có điều mà anh không hiểu là chú cũng thích tiền. Người ta bảo chú khôn lắm, cứ như người thật vậy, chú biết cả thầu dân oan, chú không chỉ làm bạn với vịt ngan, trâu bò, mà còn có cả bạn bè dáo xư tiễn xĩ tương cà mắm muối nữa, thôi thì đủ cả. Tất nhiên, ai cũng biết, bạn chú cũng chỉ là những con rối. 

Năm ngoái, Tễu ta tham gia Ban giám khảo cuộc thi "Người đàn bà của năm". Chú bầu chọn và trực tiếp vinh danh hót gơn nợ nước thù nhà là cô gái Vịt của năm và làm cộng động mạng một phen chao đảo về sự thông minh mà chú mới có. Ôi, trò của chú bây giờ khác xưa nhiều, tân tiến hơn nhiều và lại mang màu sắc rân trủ hơn nhiều thời phong kiến, ai cũng phục lắm lắm. Nhưng bạn anh lại bảo, Tễu có giỏi hơn thế nó vẫn là bại não, mà có não nó vẫn là con rối.

Một bạn có tên Loa Phường còn mách, Tễu còn có tài biến gái già thành hot girl, vì Tễu mà máy bay bà già này dám song phi cửa kính đến toạc cả máu chân. Dám một mình ăn vạ từ trưa đến tận sáng ngày hôm sau vì Tễu. Còn Tễu đêm đó nằm tểnh ở nhà với đàn vịt giời. Chỉ khổ gái già cứ hóng Tễu.

Bạn vẫn thắc mắc là ai giật dây để chú làm trò giỏi thế? Kẻ giật dây cho Tễu khó nhìn ra vì hắn đứng trong bóng tối, đằng sau bức màn rân trủ, nhân quyền. 

Đời chú Tễu phụ thuộc vào các nghệ sĩ bóng tối này, nó dùng thì sống, nó ốm thì chú cũng nằm trong kho, ấy là cái kho thực ấy. 

(Anh chán cmn với Tễu rồi, đếch muốn viết nữa)


Theo Blog Tre Làng
Đảng cộng sản Việt Nam lãnh đạo quân đội nhân dân là tất yếu!

Đảng cộng sản Việt Nam lãnh đạo quân đội nhân dân là tất yếu!

Tác Giả : Trung Hiếu


Ngày 2/1/2013, Uỷ ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 công bố Dự thảo trên các phương tiện thông tin đại chúng để lấy ý kiến rộng rãi các tầng lớp nhân dân, lợi dụng vấn đề đó thì gần đây trên 1 số trang mạng xuất hiện ý kiến cho rằng cần phải “phi chính trị hoaa quân đội”, “quân đội phỉa thoát đi khỏi sự lãnh đạo của Đảng và trở thành một lực lượng độc lập” và còn cho rằng: “quân đội là bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ nhân dân, không bảo vệ bất cứ một đảng phái hay một thể chế chính trị nào”. Những ý kiến, quan điểm trên là mơ hồ, mất cảnh giác hoặc là ngộ nhận trước âm mưu , thủ đoạn của các thế lực thù địch nhằm xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam với quân đội nhân dân cũng như đối với lực lượng vũ trang nhân dân trong tình hình hiện nay.

Đảng cộng sản Việt Nam lãnh đạo quân đội nhân dân là tất yếu!

Trước hết ta phải thấy, lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam là một trng những yếu tố cấu thành của tổ chức quyền lực nhà nước, là công cụ của Đảng và nhân dân trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, có vai trò vô cùng quan trọng trong việc bảo vệ chính thể, bảo vệ quyền lực Nhà nước, bảo vệ chế độ xã hội chủ nghĩa, bảo vệ Đảng cộng sản Việt Nam, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cua nhân dân. Vì thế lực lượng vũ trang nói chung và quân đội nhân dân nói riêng phải đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam mới làm tốt nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc, bảo vệ nhân dân và bảo vệ chế độ của mình. Lực lượng vũ trang nhân dân do Đảng cộng sản Việt Nam thành lập và rèn luyện, giáo dục, quá trình chiến đấu, xây dựng và trưởng thành của lực lượng vũ trang luôn gắn liền với sự lãnh đạo trực tiếp về mọi mặt của Đảng cộng sản Việt Nam.
Ông Phạm Trung Lý, trưởng ban biên tập, Uỷ ban dự thảo Hiến Pháp dự định: “Ở nước ta, lự lượng vũ trang là công cụ của đảng và nhân dân trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc. Lịch sử cũng đã chứng minh lực lượng vũ trang luôn luôn trung thành với Đảng và cũng chỉ đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng thì lực lượng vũ trang mới thực hiện tốt nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ nhân dân, bảo vệ chế độ của mình”. Hoạt động của quân đội là hoạt động có tính chất đặc thù quân sự, đòi hỏi phải có sự kiên định vũng vàng về tư tưởng chính trị. Bản chất cách mạng, tính chính trị của lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam nói chung và quân đội nhân dân Việt Nam nói riêng là tất yếu phù hợp với yêu cầu thực tiễn của cách mạng Việt Nam. Quân đội ta hoàn thành các nhiệm vụ của Đảng và nhân dân giao phó sẽ góp phần xâu dựng và bảo vệ tổ quốc xã hội chủ nghĩa.
Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XI của Đảng tiếp tục xác định chủ trương quân đội nhân dân: “Cách mạng, chính quy, từng bước hiện đại, tuyệt đối trung thành với Tổ quốc, với Đảng, nhà nước và nhân dân”. Cán bộ chiến sỹ tuyệt đối trung thành với Đảng, Tổ quốc và nhân dân, luôn xác định đúng đắn trách nhiệm trước vận mệnh cùa Tổ quốc, và chế độ. Trong mọi điều kiện và hoàn cảnh, sự lãnh đạo tuyệt đối trực tiếp về mọi mặt của Đảng với quân đội nhân dân được giữ vững, nguyên tắc tập trung dân chủ, tập thể lãnh đạo được tăng cường
Đảng cộng sản Việt Nam là Đảng duy nhất hiện nay đóng vai trò cầm quyền ở đất nước Việt Nam. Sự cầm quyền của Đảng cộng sản Việt Nam là sự lựa chọn của lịch sử vận động phát triển của cách mạng Việt Nam, là kết quả của sự hy sinh, phấn đấu cùa toàn đảng qua các thời kỳ cam go của cách mạng, được nhân dân Việt Nam tin yêu, trao trọng trách dẫn đường phát triển cho dân tộc, Đảng cộng sản Việt Nam lãnh đạo lực lượng vũ trang nhân dân là một tất yếu của thực tiễn xây dựng và bảo vệ tổ quốc xã hội chủ nghĩa.
Trong tình hình khu vực và thế giới cung như trong nước đang có nhiều thay đỗi, biến động khó lường, việc quy định vai trò lãnh đạo của Đảng đối với lực lượng vũ trang là một nguyên tắc hiến định, đảm bảo xây dựng lực lượng vũ trang nhân dân vững mạnh chính quy hiện đại…đủ sức trấn áp, đập tan mọi âm mưu thủ đoạn, chống phá Đảng, Nhà nước ta, xâm phạm lợi ích chính đáng của nhân dân. Từ thực tiễn của nhiều nước trên thế giới mà lực lượng vũ trang luôn đặt dưới sự lãnh đạo của đảng cầm quyền, là nhân tố đảm bảo sự ổn định chính trị, phát triển đất nước và thực tiễn của cách mạng, nếu trung lập chính trị hay tách khỏi sự lãnh đạo của đảng cầm quyền thì lực lượn vũ trang sẽ suy yếu, không giữ được bản chất của mình và không thể kiểm soát được.
Một trong những vấn đề được các thế lực thù địch tập trung tấn công là tìm mọi cách thâm nhập nội bộ, hướng lái chính sách, pháp luật hay phi chính trị hóa, phi đàng phái hóa lực lượng vũ trang nhân dân của Việt Nam, nhằm tách lực lượng vũ trang của Việt Nam ra khỏi sự lãnh đạo của Đảng công sản Việt Nam, làm suy yếu, mất bản chất của lực lượng vũ trang và tước đi công cụ trọng yếu của Đảng, của nhà nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc, và mục đích cuối cùng là xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam, thực hiện đa nguyên, đa đảng, chuyển hóa chế độ chính trị với nước ta. Vì vậy nếu: “phi chính trị hóa quân đội” là sẽ mắc mưu kế của địch.
Ta có thể thấy bài học từ việc phi chính hóa lực lượng vũ trang của một của một số nước  như việc xóa bỏ quy định của pháp luật về vai trò lãnh đạo nhà nước xã hội của Đảng cộng sản, thực hiện đa nguyên đa đảng, phi chinh trị hóa lực lượng vũ trang của Liên Xô cũ và các nước Đông Âu là một trong những nguyên nhân làm sụp đổ hệ thông xã hội chủ nghĩa ở đây và những thập niên 80, 90 của thế kỉ trước. Hiện nay một số nước ở khu vực Động Nam Á như Thái Lan, Campuchia cũng đang thực hiện phi chính trị hóa lực lượng vũ trang và tình hình đất nước đang gặp không ít trỏ ngại trong việc giữ gìn an ninh, đoàn kết thống nhất trong nội bộ, tăng cường tiềm lực quốc phòng an ninh,…Những hậu quả tiêu cực từ việc phi chính trị hóa lực lượng vũ trang của một số nước trên thế giới là bài học quý giá cho qua trình xây dựng, sữa đổi hiến pháp và pháp luật ở nước ta trong mọi thời kì.
Vì vậy “ phi chính trị hóa quân đội” hau việc “tách quân đội ra khỏi sự  lãnh đạo của Đảng là đi ngược lại với lí luận thực tiễn, đi ngược lại với con đường xây dựng và bảo vệ tổ quốc xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. Lực lượng vũ trang nhân dân nói chung và quân đội nhân dân nói riêng luôn đặt dưới sự lãnh đạo tuyệt đối trực tiếp về mọi mặt của Đảng cộng sản Việt Nam là vấn đề mang tính tất yếu, chiến lược, xuyên suốt trng mọi thời kì cách mạng nhằm xây dựng một lực lượng vũ trang đủ mạnh, bản lĩnh chính trị vững vàng làm công cụ trọng yếu bảo vệ tổ quốc, bảo vệ Đảng, Nhà nước, bảo vệ chế độ, bảo vệ nhân dân.
Kính chuyển nghị viện Châu Âu

Kính chuyển nghị viện Châu Âu


Tác giả : Hà Sơn


Tôi là một công dân nước Việt Nam, được sinh ra và lớn lên trong chế độ xã hội chủ nghĩa. Tôi viết những lời dưới đâykhông dám hy vọng sẽ đến tay các ông, các bà ( nghị viện Châu Âu). Nhưng tôi vẫn hy vọng thông qua mạng Internet sẽ đến được tai các ông, các bà và mong rằng hãy cân nhắc, suy nghĩ từ chính tâm của mình .
       Trên thế giớ này , có lẽ không có một ai dám đứng lên mà nói với một người khác rằng : Tôi hiểu biết về dân tộc, đất nước của bạn nhiều hơn bạn. Một kẻ ngông cuồng, ấu trĩ, kém hiểu biết sẽ luôn tự cho mình là hoàn thiện, hiểu biết nhiều và luôn muốn áp đặt những suy nghĩ của mình vào người khác . Quốc gia, dân tộc đi theo con đường phát triển như thế nào là chính cộng đồng ở quốc gia, dân tộc ấy  lựa chọn. Đó là quy luật tư nhiên. Hôm nay, tôi có dành một chút thời gian lên mạng đọc tin tức và tình cờ đọc được Nghị quyết về Việt Nam trong lĩnh vưc nhân quyền do các ông, các bà ( nghị viện Châu Âu) thông qua ngày 18/4/2013.  Đọc xong tôi cũng hơi bất ngờ mặc dù biết rằng ông, bà ở rất xa mà vẫn “quan tâm” đến đất nước chúng tôi và tôi cũng nghĩ thời buổi Internet từ  đất nước chúng tôi đến nơi các ông ,bà liệu có còn liên lạc được? Các ông ,các bà vẫn đọc thông tin trên mạng bằng tất cả những gì mình có thể và suy nghĩ một cách khách quan mọi vấn đề? Nội dung mà bản nghị quyết đó của các ông, bà thông qua , tôi nhận thấy môt điều đó là: Nghị viện Châu Âu ra nghị quyết khẩn về nhân quyền tại Việt Nam rất chú trọng yêu cầu đòi Việt Nam chúng tôi thả “ tù nhân chính trị” (theo cách gọi của các ông, bà), còn đối với dân tộc chúng tôi thì gọi đó là những tên tội phạm gây nguy hại cho tổ quốc Việt Nam, là những kẻ phản động, những kẻ bán đất nước của chúng tôi. Tôi không biết nghị viện Châu Âu của ông ,bà có bao nhiêu người , nhưng tôi nghĩ: Nghị viện  Châu Âu nói Viêt Nam chúng tôi đàn áp nhân quyền, không có nhân quyền thì hãy xem xét lại; làm gì muốn công tâm thì cũng phải  nghe  bằng cả hai tai, nhìn bằng cả hai con mắt.Nhân quyền  ở Việt Nam không thể như ông, bà đang nghĩ và đang nói. Nói về nhân quyền ở Việt Nam thì hãy dạo vài vòng ở đất nước chúng tôi,  dùng trái tim của mình mà cảm nhận, dùng lương tâm nói lên sự thật  và đửaa kết luận cuối cùng.
         Tôi là một thanh niên Việt Nam, tôi không phải là một nhà chính trị gia, cũng không phải là một nhà lý luận nào cả, nhưng ít nhất tôi vẫn hiểu được những quyền cơ bản vốn có của một người, vì nó gắn liền với cuộc sống của tôi. Tôi cũng hiểu được người dân của  Việt Nam chúng  tôi  đang có những gì ở nhân quyền, bởi vì đó là những quyền vốn có của nhân loại, của dân tộc Viêt Nam. Nhân quyền hay quyền con người chính là những quyền tự nhiên của con người mà không thể bị tước bỏ bởi bất kỳ ai, bất kỳ chính thể nào. Đối với chúng tôi, nhân quyền chính là một giá trị đạo đức, một giá trị xã hội vốn có của nhân loại . Nói là giá trị đạo đức , giá trị xã hội cơ bản vì nhân quyền chính là thước đo cho sư phát triển của nhân loại thưa  ông, bà!

Kính chuyển nghị viện Châu Âu

          Nhân quyền của các ông, bà là gì? Đối với ông, bà , nhân quyền chỉ là những quyền của riêng  mỗi người ? Người Việt Nam chúng tôi đa số nghĩ nhân quyền là những quyền vốn có của mỗi người, nhân quyền không phải là của riêng bất kỳ ai mà đó là sản phẩm chung của toàn nhân loại, vì nhân loại. Đối với chúng tôi, nhân quyền chính là nền tảng của tự do, công lý và hòa bình trên thế giới.Do đó,  bất kỳ ai muốn đảm bảo đươc các quyên vốn có của mình thì phải biết tôn trọng đảm bảo đươc các quyền vốn có của người khác . Chẳng thế mà tuyên ngôn nhân quyền quốc tế (tại khản 2, điều 29) đã khẳng định rằng: “Trong việc hành xử nhân quyền và hưởng thụ tự do, mọi người chỉ phải chịu những hạn chế do luật định, và những hạn chế này chỉ nhằm mục tiêu bảo đảm sự thừa nhận và tôn trọng nhân quyền , và quyền tự do của người khác , cũng như nhằm thỏa mãn những đòi hỏi  chính đáng về luân lý , trật tự công cộng , và nền an sinh chung trong một xã hội dân chủ”. Tôi nghĩ , các ông , các bà trước khi nói về nhân quyền ở đất nước chúng tôi nên hiểu và hành động theo điều này của tuyên ngôn nhân quyền quốc tế. Con người ta nói gì và  làm gì cũng phải đặt lợi ích chính đáng của cộng đồng lên trên. Biết hy sinh cái riêng tư của mình để phục vụ cho cái chung, cái tiến bộ của xã hội mới là con người có hiểu biết, có tư duy.
        Trong các quyền con người, nói về quyền tự  do ngôn luận, hiểu một cách đơn giải nhất đó là ai cũng có quyền nói  lên chính kiến của mình, nhưng phải có trách nhiệm với những gì mình nói; người dân Việt Nam chúng tôi không có kiểu phát ngôn bừa cũng xong. Đối với chúng tôi , nhân quyền gắn liền với nhân phẩm , danh dự, trách nhiệm của mỗi người với cộng đồng . Một xã hội Việt Nam ngày càng văn minh, hiện đại thì vai trò của người dân là vô cùng quan trọng ,quyết định; ai ai cũng có quyền phê phán một cái xấu , một cái sai, góp ý để vì một xã hội tiến bộ, tốt đẹp hơn, nhưng không được lợi dụng tự do ngôn luận để xuyên tạc, tuyên truyền sai sự thật, bôi xấu...lợi dụng cái quyền vốn có của mình để làm vào những việc sai trái tức là vi phạm quyền con người. Người dân của đất nước chúng tôi luôn ý thức được rằng: Xuyên tạc, bôi xấu  người khác chính là sự xúc phạm danh dự nhân phẩm của người đó. Sử dụng tự do ngôn luận của mình để xuyên tạc, bôi xấu chính là không biết tôn trọng nhân quyền . Tự do ,ngôn luận phải phục vụ cho sự phát triển chung của toàn xã hội, không phải là thứ vũ khí chống lại xã hội. Vấn đề này đã được điều 18 hiến pháp nước Cộng Hòa Liên Bang Đức khẳng định: “Ai lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, đặc biệt là tự do báo chí, tự do tuyên truyền ...Làm công cụ chống lại trật tự của xã hội tự do dân chủ sẽ bị tước bỏ quyền công dân”. Hay như tổng thư  ký Liên Hợp Quốc Ban-ki-Moon đã từng nói: “Quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí chỉ được bảo vệ khi nó được dùng vào các mục đích công lý và phục vụ cộng đồng”. Các ông, các bà nghĩ sao khi một số kẻ lợi dụng tự do ngôn luận, tự do báo chí để phao tin bịa đặt , xuyên tạc sự thật, xúc phạm  người khác, mà cao hơn là dùng vào mục đích nhằm gây khó khăn, phức tạp xã hội, gây ảnh hưởng đến an ninh trật tự, gieo rắc sự hoài nghi, hoang mang trong nhân dân xảy ra ngay chính trên đất nước của các ông , các bà? Chúng tôi xem những kẻ đó là những kẻ vô thức, bệnh hoạn và cao hơn nữa là những tên tội phạm. Trên thế giới này, để mỗi quốc gia, dân tộc bảo đảm được lợi ích công cộng, sự phát triển bền vững của tổ quốc thì có nước nào không xử lý những kẻ trên?
       Trên thực tế , để đảm bảo các quyền con người thì phải bảo đảm an ninh con người. Bảo đảm an ninh con người  không có nghĩa là bảo vệ mà ngược lại phải loại bỏ nhũng kẻ “ nhân quyền quá trớn”đang  làm ảnh hưởng , xâm phạm đến những quyền chính đáng của đại bộ phận  mọi người khác . Bên cạnh đó, nhân quyền phải gắn liền với quyền tự quyết của dân tộc; một dân tộc không có quyền tự quyết thì lấy đâu ra sự bảo đảm nhân quyền? Các ông, các bà tự dưng soạn thảo ra cái gọi là nghị quyết nói Việt Nam chúng tôi vi phạm nhân quyền mà thật sự lại không hiểu gì về đất nước chúng tôi. Tôi đã từng nói, nhân quyền là nền tảng của tự do ,công lý và hòa bình. Suy ra, một đất nước có tự do, công lý, hòa bình và ổn định  hay không có sẽ là biểu hiện phản ánh của nhân quyền ở nơi đó. Tự do,công lý tôi sẽ không nói đến nữa,xin nói về hòa bình, trái nghĩa với hòa bình đó là chiến tranh, dân tộc Việt Nam chúng tôi chưa bao giờ cầm súng  đi chĩa vào dân tôc khác, bởi vì chúng tôi hiểu được sự bình đẳng, quyền được sống, quyền được tự do và hạnh phúc của con người với con người .Biết bao kẻ đã tàn phá đất nưới, cướp đi  cái quyền được sống của rất nhiều đồng bào tôi, nhưng đổi lại đó là lòng bao dung, tinh thần nhân đạo của người Việt Nam. Giá trị về  nhân quyền của Việt Nam chính là ở đó. Tôi cũng thật không thể hiểu nổi, tại sao Việt Nam chúng  tôi đang  yên ổn xây dựng đất nước, hướng tới một xã hội ngày càng dân chủ văn minh mà vẫn còn có kẻ thích “ chọc gậy bánh xe” như vậy. Mục đích của chúng là gì? Ngu suy, kém hiểu biết? Thù hằn?
         Nói về vấn đề biểu tình, biểu tình là mục đích phản đối một việc làm sai trái, khẳng định công lý, cổ vũ cái chính nghĩa, đảm bảo cho xã hội một sự ổn định,phát triển tốt nhất; nhưng tiếc rằng các ông, các bà chưa phân biệt được biểu tình và lợi dụng biểu tình? Thời nay công nghệ thông tin phát triển một cách nhanh chóng, có lẽ các ông, các bà đã từng chứng kiến trên thế giới trong thời gian gần đây không ít những cuộc mà ông, bà hiểu đó là gây rối an ninh trật tự dưới cái mác biểu  tình, hậu quả nó để lại như thế nào? Cảnh người chết chóc có,cảnh xô xát có, cảnh người ngày đêm nằm tràn lan ra đường , không ăn, không ngủ...rồi dẫn đến xung đột vũ trang? Nguyên nhân do đâu? Cũng chỉ vì những lỗi rất nhỏ và đơn giản (trên đời không ai có thể  là con người hoàn hảo tất cả mọi thứ, quan trọng là sửa chữa khuyết điểm mình gặp phải như thế nào) để rồi tạo cơ hội cho những một số kẻ lợi dụng kích động một bộ phận dân chúng  kém hiểu biết đi biểu tình. Đối với Việt Nam chúng tôi,vẫn có một số kẻ luôn tìm cách lợi dụng sự kém hiểu biết của một bộ phận nhân dân để  kích động biểu tình, kích đông không xong, chúng lại có trò mới nào là thuê tiền người dân đi biểu tình, thuê không ổn thì lại tìm cách cắt ghép hình ảnh rồi tung lên mạng, và gần đây nhất có lẽ chúng sử dụng chiêu trò trên là ở Tiên Lãng – Hải Phòng khi tôi thấy khá bất ngờ là những người Việt Nam không biết tiếng anh mà mà có thể đi “ biểu tình”  bằng tiếng anh. Vì sao ư? Vì đằng sau những kẻ đó là một thế lực thù địch của dân tộc tôi thao túng, hậu thuẫn. Chính vì thế , trước khi các ông các bà nói Việt Nam chúng tôi đàn áp biểu tình thì hãy tìm hiểu xem đó là biểu tình hay là một thủ đoạn lợi dụng biểu tình. Người Việt Nam chúng tôi không bao giờ để cho giá trị của biểu tình bị lợi dụng.

Kính chuyển nghị viện Châu Âu

         Điều tôi băn khoăn nhất có lẽ là việc nghị viện Châu Âu của ông, bà ra nghị quyết về nhân quyền mà phần lớn kêu gọi chúng tôi thả những kẻ mà theo các ông, các bà thì đó là những “ tù nhân chính trị” hay “ những người có tư tưởng  tiến bộ”, nhưng đối với chúng tôi thì đó là những tên tội phạm nguy hiểm cho an ninh đất nước, những kẻ bệnh hoạn, biến thái mà cần phải cải tạo để cho chúng trở lại làm một con người. Ở Việt Nam không có tội phạm là tù nhân chính trị,chúng tôi không thể gọi những tên bán nước, những kẻ chuyên kích động và gây rối an ninh, trật tự, bám váy kẻ thù dân tộc là “ những người có tư tưởng tiến bộ” được; nhân dân Việt Nam luôn biết tìm cho mình những người vì dân,vì nước , vì sự phát triển của xã hội,chúng tôi nghĩ đó mới là những người tiến bộ, có tư duy và có lương tâm. Thật không ngờ! Những tên tội phạm nguy hiểm, luôn rình rập, quấy phá đất nước chúng tôi như: Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày), Tạ Phong Tần hay Phan Thanh Hải... Lại được nghị viện Châu Âu của ông, bà kêu gọi trả tự do. Ông, bà luôn miệng bảo đó là những nhà báo nổi tiếng,nhưng  chúng từng là con người “nổi tiếng” từ sự tai tiếng thì đúng hơn; hơn nữa “ nhà báo nổi tiếng” nhưng quậy phá đất nước, tìm cách cản trở sự phát triển của cộng đồng ,trở thành những tên tội phạm nguy hiểm thì không thể bắt, không thể đem cải tạo được hay sao? Tôi nghĩ , trước khi đưa ra kết luận một vấn đề nào đó thì nên tìm hiểu, suy nghĩ cho thật kỹ, nên cảm nhận từ trái tim và dùng lý trí để nói lên sự thật một cách khách quan.. Việt Nam chúng tôi luôn làm việc theo luật pháp, viêc bắt một ai đó, kết tội một ai đó chúng tôi luôn có đủ bằng chứng và mọi bằng chứng đều được công khai. Lẽ nào ông, bà quan tâm đến những kẻ bệnh hoạn như vậy lại “quên” không đọc những thông tin và những bằng chứng phạm tội của họ? Xin giành câu trả lời cho các ông, bà. Nên hiểu rằng, xã hội chủ nghĩa theo quan niệm của nhân dân chúng tôi là một xã hội của toàn dân, do nhân dân dân lập nên nhà nước, tất cả lợi ích đều thuộc về nhân dân.

Copyright © 2012 The Best Template Blogger All Right Reserved