BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT

Rss

19/2/13
Người Trung Quốc thuê đất trồng “lúa lạ” - Một câu hỏi

Người Trung Quốc thuê đất trồng “lúa lạ” - Một câu hỏi

Tre Làng-Loa Phường-Tiên Lãng-Tiếng nói-Đất mẹ-Việt Nam-Dân Việt-Tuổi trẻNhân dân-QĐND-VNCH

(BBT đăng bài này lên với một câu hỏi trong đầu : Liệu giống lúa đó, trong mùa thụ phấn, có ảnh hưởng gì đến các vùng lúa xung quang của người dân)


Mỗi ngày, người đàn ông Trung Quốc đến cánh đồng ở ấp 1, xã Hòa Phú, huyện Châu Thành, Long An để miệt mài chăm sóc những đám “lúa lạ”...
Việc này diễn ra từ cuối năm trước, nhưng đến nay cơ quan chức năng chưa có động thái xử lý.
Người lạ trồng lúa lạ
Khoảng 2 tháng nay, người dân ấp 1, xã Hòa Phú khá quen thuộc với hình ảnh người đàn ông Trung Quốc xắn quần lội ruộng chăm sóc lúa tại địa bàn ấp này. Người đàn ông nói được vài từ tiếng Việt, xưng tên là Quang, còn người phiên dịch của ông thì gọi là Lji Wen. Ông Wen nhờ một người tên Trần Minh Nhu đứng tên thuê đất để ông trồng lúa.
Ông Nguyễn Văn Bền (72 tuổi, ngụ ấp 1) kể: “Tôi có 1ha đất, cho ông Lji Wen thuê với giá 30 triệu đồng/ha/vụ. Với giá cho thuê kiểu này, gia đình tôi không cần làm lúa, lợi nhuận vẫn gấp đôi, dư sức mua sắm tết”. Kề nhà ông Bền, bà Nguyễn Thị Thật cũng cho ông Lji Wen thuê 0,4ha để trồng lúa.
Theo “hợp đồng” (ký tay), ông Trần Minh Nhu làm đại diện cho ông Lji Wen thuê đất của các hộ dân kể từ ngày 16.12.2012 đến ngày 16.4.2013, và tiến hành xuống giống ngay sau khi ký hợp đồng. Một người làm công cho ông Lji Wen kể, ông Wen yêu cầu chỉ gieo 56kg giống gồm 2 loại khác nhau cho mỗi ha đất (hiện tại, nông dân vùng này gieo khoảng 120kg giống/ha).
Khi mạ lớn, ôn Wen thuê người cấy hàng, cứ 2 hàng “lúa cha” xen 12 hàng “lúa mẹ”. Khi lúa trổ bông thì ông Wen và các nhân công dùng cây sào, gạt cho phấn hoa từ “lúa cha” bay sang thụ phấn cùng “lúa mẹ”. “Ông Wen chi tiền rất sộp, cứ 2 tuần lại rải phân, phun thuốc, trả tiền công gấp đôi so với giá nhân công tại đây” - ông Hai Tùng - người phun thuốc thuê cho biết.
Sáng 17.2, ông Wen, ông Nhu và nhóm nhân công vẫn miệt mài trên ruộng. Mọi người gọi ông Nhu là kỹ thuật viên và làm theo hướng dẫn của ông này. Theo lời ông Nhu, ông là nhân viên kỹ thuật của một trung tâm giống nhưng ông từ chối cung cấp địa chỉ làm việc vì hiện ông chỉ làm công cho ông Wen. Theo số điện thoại bàn ghi trong “hợp đồng” mà ông Nhu ký với nông dân, địa chỉ đăng ký là nhà riêng của một người tên Phạm Văn Mão, ngụ ấp 5, xã Bình Xuân, thị xã Gò Công, Tiền Giang.
Theo ghi nhận của chúng tôi, việc ông Lji Wen thuê đất với giá cao để trồng lúa lạ gây tò mò cho người dân vùng này. Theo người dân, làm lúa ở đây nếu trúng mùa, trúng giá 1 năm lời không tới 15 triệu đồng/ha, vậy mà ông Wen thuê tới 30 triệu đồng/vụ và đưa tiền một lần là hơi lạ. “Ban đầu, mọi người ai cũng bảo tôi phải cẩn thận khi giao dịch với người Trung Quốc, coi chừng bị họ lừa. Tuy nhiên, tôi thấy ông Wen chi tiền trước coi như mình nắm đằng cán nên không lo ngại gì cả” - ông Bền nói.


Chi tiền như nước chỉ để  mướn đất trồng lúa - Liệu có uẩn khúc

Theo ông Trương Quốc Ánh - người xưng là cán bộ Phòng Công nghệ sinh học thuộc Viện Nông nghiệp Miền Nam (Bộ NNPTNT), ông Wen là tiến sĩ nông nghiệp của Trường Đại học Tứ Xuyên, sang Việt Nam thực hiện Dự án Nghiên cứu hợp tác phát triển sản xuất lúa lai cho miền Bắc (đã làm nhiều vụ ở miền Bắc). Do miền Bắc lạnh nên không sản xuất giống vụ đông xuân được nên mới hợp tác với Phòng Công nghệ sinh học làm thử nghiệm sản xuất giống lúa lai đầu tiên ở miền Nam...
Theo thông tin do ông Ánh cung cấp, giống lúa đang được thử nghiệm này là giống Dương Hưu của Trung Quốc (ở miền Bắc bán tới 80.000 đồng/kg). Dù giá khá cao nhưng giống này không nằm trong danh mục giống đăng ký được sản xuất của Bộ NNPTNT. Ông Ánh cho biết, giống thì làm nhiều loại, khi loại nào thích nghi thì mới đăng ký với Bộ NNPTNT.
Do ông Wen mới đưa vào thử nghiệm nên chưa đăng ký với Trung tâm Khảo nghiệm Phía Nam, sau khi thử nghiệm thành công mới đăng ký(!?). Ông Lê Minh Đức - Giám đốc Sở NNPTNT Long An cho biết, sau khi có thông tin người Trung Quốc thuê đất trồng lúa, ông đã chỉ đạo ngành nông nghiệp kiểm tra ngay. “Theo quy định, nếu muốn khảo nghiệm giống lúa mới thì phải xin phép chứ không thể ai muốn làm gì thì làm. Ngay cả trung tâm giống của tỉnh muốn làm cũng phải đăng ký. Làm khảo nghiệm phải theo quy trình kỹ thuật chặt chẽ, ở khu vực riêng biệt chứ không thể trồng tràn lan giữa cánh đồng đang kiểu này. Chúng tôi sẽ sớm xử lý dứt điểm vụ này”.

Theo 24h.com.vn
Mậu Thân 1968 – Lịch sử một chiến công

Mậu Thân 1968 – Lịch sử một chiến công


Tre Làng- Loa Phường- Tiên Lãng - Tiếng nói - Đất mẹ- Việt Nam- Dân Việt- Tuổi trẻ- Nhân dân- QĐND- VNCH

Tác giả : Vũ Thạch


Chiến tranh đã đi qua nhưng trong ký ức của nhiều người Mỹ, Tết Mậu Thân vẫn là một sự ám ảnh, minh chứng báo hiệu cho sự thất bại đang cận kề của một cuộc chiến tranh phi nghĩa do Mỹ phát động. Đây cũng là cuộc tấn công có quy mô lớn của toàn Đảng, toàn Dân ta gây chấn động cả trong nước và quốc tế có ý nghĩa chiến lược với cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của nhân dân ta. Ngược dòng thời gian điểm lại những dấu ấn của một thời oanh liệt 1968 lịch sử.
Những năm  1965,  trước  sự phá sản  của  chiến lược "chiến tranh đặc biệt", đế quốc Mỹ chuyển sang thực hiện chiến lược "chiến tranh cục bộ" ở miền Nam và tiến hành chiến tranh phá hoại bằng không quân và hải quân chống miền Bắc xã hội chủ nghĩa việt Nam. Tuy nhiên điều này không làm cho chỗ đứng của Mỹ và tay sai vững vàng hơn ở Miền Nam Việt Nam. Liên tiếp những thất bại ở nặng nề ở cả 2 miền đã đưa chúng vào thế bị động và lúng túng. Cùng với đó là sự lớn mạnh của lực lượng cách mạng.
Tháng  12  -  1967,  Bộ  Chính trị họp hạ quyết  tâm:  chuyển  cuộc chiến tranh của nhân dân ta ỏ miền Nam sang một thời kỳ mới  - thời kỳ giành thắng lợi quyết định. Bộ Chính trị xác định: Nhiệm vụ trọng đại vàcấp bách của ta trong thời kỳ mới là động viên những nổ lực lớn nhất của toàn Đảng, toàn quân, toàn dân ở cả hai miền, đưa cuộc chiến tranh của ta lên  bước  phát  triển  cao  nhất,  dùng phương  pháp  tổng  công  kích  và  tổ chứckhởi nghĩa để giành thắng lợi quyết định. Bộ Chính trị đề ra mục tiêu, yêu cầu cần đạt tới trong cuộc tổng công kích, tổng khởi nghĩa.
Thực hiện kế hoạch đã đề ra ngày 12 -1 - 1968, Liên quân Việt - Lào  mở chiến dịch ở Nậm Bạc, trong khi địch phải phân tán lực lượng đối phó với ta ở cả chiến trường Lào, đêm 20 rạng ngày 21- 01 -1968 lực lượng vũ trang của ta bất ngờ tiến công mạnh mẽ  vào tập đoàn cứ điểm Khe Sanh (Quảng Trị) và hầu hết các vị trí của địch trên đường số 9. Tướng Mỹ Oét - mô - len đã phải vội vã tăng lực lượng chống giữ và cho không quân ném bom Khe Sanh và khu vực giới tuyến. Và giữa lúc địch đang dồn sức chống đỡ với ta ở Khe Sanh, thì đúng vào giao thừa và đêm mùng 1 Tết Mậu Thân
và  31  -  01  -  1968),  ta  đồng  loạt  tiến  công  và  nổi  dậy  trên  toàn  miền. đồng loạt tiến công ở 4 thành phô: 37 thị xã, hàng trăm thị trấn, đánh vào hầu hết cơ quan đầu não trung ương, địa phương của Mỹ và nguỵ. ở Huế ta tiến công vào 40 mục tiêu nội ngoại thành, làm chủ thành phố 25 ngày đêm. ở những vùng nông thôn, đồng bằng và miền núi, nhân dân được sự giúp đỡ
của lực lượng vũ trang đã nổi dậy, phá tan từng mảng hệ thống kìm kẹp của nguỵ  quyền  ở  thôn  xã,  giành  quyền  làm  chủ,  giải phóng  thêm  100  xã  và  600 ấp với 1.600 dân.


Cuộc tổng tiến công Mậu Thấn diễn ra nhiều đợt, Đợt thứ nhất, diễn ra từ đêm 30 rạng sáng ngày 31  - 01 đến ngày 25 - 02 - 1968. Trong đợt này, ta đã tiến công vào 4 trong 6 thành phố, 37 trong 42 thị xã và hàng trăm thị trấn, quân lị trên khắp miền Nam. Ta đã tiến công và đánh trong 4 Bộ Tư lệnh quân đoàn, 8 trong số 11 Bộ Tư lệnh sư đoàn nguỵ, 2 Bộ Tư lệnh sư đoàn dã chiến Mỹ, 30 sân bay bao gồm 11 trong sè 14 sân bay lớn nhất của Mỹ ở miền Nam. Ta cũng đã tiến công hầu hết các hệ thống giao thông thuỷ bộ làm tê liệt mọi hoạt động liên lạc, vận chuyển của địch. Tính chung trong đợt này, ta đã tiêu diệt 147.000 tên địch (có 43.000 tên Mỹ), làm đào ngũ, rã ngò, 20.000 quân, bắn rơi và phá huỷ 2.370 máy bay, 250
tàu  xuồng và  1.368.000 tấn vật tư  chiến tranh  bằng 34% tổng  dự  trữ  của  địch ở miền Nam. 
          Sau  đợt  tiến  công  lần  thứ  nhất,  trong  năm  1968  ta  còn  tiếp  tục  tổ chức hai đợt tiến công nữa vào các thành thị, đợt thứ hai bắt đầu từ ngày 04 -05  đến  hết  tháng  06  năm  1968.  Đợt  thứ  ba  diễn  ra  từ  ngày  17  -  08  đến ngày 30 - 09 -1968.
          Tính chung qua 3 đợt tiến công và nổi dậy (30 - 01 đến  cuối  tháng  09  -  1968),  quân  và  dân  ở  miền  Nam  đã  loại  khỏi  vòng
chiến đấu 630.000 tên địch, tiêu diệt và đánh thiệt hai một lữ đoàn, 7 trung đoàn, chiến đoàn, tiểu đoàn bộ binh, 18 chi đoàn thiết giáp; phá huỷ phá hỏng 13.000  xe  quân  sự,  1.000  tàu,  xuống  chiến  đấu;  700  kho  đạn;  100 khẩu pháo các loại, phá sập 700 cầu cống, diệt, bức hàng, bức rút 1.500 đồn bốt và chi khu.
          Cuộc tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân như một đòn sét đánh đối với bọn xâm lược Mỹ, làm choáng váng cả nước Mỹ, thúc đẩy mạnh mẽ phong trào nhân dân chống chiến tranh xâm lược Việt Nam ở Mỹ và làm tăng thêm sự chia rẽ trong nội bộ giới cầm quyền Mỹ. Buộc đế quốc Mỹ phải xuống thang chiến tranh, bắt đầu rút quân  Mỹ  về  nước,  chấm  dứt  chiến  tranh  phá  hoại  đối  với  miền  Bắc, cử người đàm phán với chính phủ ta ở hội nghị Pari.
"Trong lịch sử cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trừ cuộc tổng tiến công nổi dậy mùa Xuân năm 1975 toàn thắng sau này, chưa có cuộc động binh và huy động lực lượng nào có quy mô và khí thế cao như cuộc tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân".
Mặc  dù trong cuộc tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân, Đảng ta đã phạm phải một  số thiếu sót, sai lầm trong việc đánh giá tình hình và chỉ đạo thực hiện chiến lược, gây nên những khó khăn và tổn thất cho cách mạng miền Nam. Nhưng không vì thế mà chúng ta phủ nhận được những thắng lợi to lớn, toàn diện, có ý nghĩa chiến lược của cuộc tổng tiến công và nổi dậy đó; không thể nào phủ nhận được quyết định đúng đắn, sáng tạo và táo bạo của Đảng mở cuộc tổng tiến công và nổi dậy đồng loạt Tết Mậu Thân ở khắp các thành phố, thị trấn miền Nam, vào hầu hết các cơ quan đầu não của Mỹ - nguỵ, giành thắng lợi oanh liệt ngay khi đế quốc Mỹ đưa cuộc
chiến tranh cục bộ của chúng lên tới đỉnh cao.
Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân xứng đáng là một trong những trang vàng trong lịch sử dân tộc thế kỷ XX..

Vũ Thạch!

Mậu Thân 1968 – Lịch sử một chiến công

Mậu Thân 1968 – Lịch sử một chiến công


Tác giả : Vũ Thạch


Chiến tranh đã đi qua nhưng trong ký ức của nhiều người Mỹ, Tết Mậu Thân vẫn là một sự ám ảnh, minh chứng báo hiệu cho sự thất bại đang cận kề của một cuộc chiến tranh phi nghĩa do Mỹ phát động. Đây cũng là cuộc tấn công có quy mô lớn của toàn Đảng, toàn Dân ta gây chấn động cả trong nước và quốc tế có ý nghĩa chiến lược với cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của nhân dân ta. Ngược dòng thời gian điểm lại những dấu ấn của một thời oanh liệt 1968 lịch sử.
Những năm  1965,  trước  sự phá sản  của  chiến lược "chiến tranh đặc biệt", đế quốc Mỹ chuyển sang thực hiện chiến lược "chiến tranh cục bộ" ở miền Nam và tiến hành chiến tranh phá hoại bằng không quân và hải quân chống miền Bắc xã hội chủ nghĩa việt Nam. Tuy nhiên điều này không làm cho chỗ đứng của Mỹ và tay sai vững vàng hơn ở Miền Nam Việt Nam. Liên tiếp những thất bại ở nặng nề ở cả 2 miền đã đưa chúng vào thế bị động và lúng túng. Cùng với đó là sự lớn mạnh của lực lượng cách mạng.
Tháng  12  -  1967,  Bộ  Chính trị họp hạ quyết  tâm:  chuyển  cuộc chiến tranh của nhân dân ta ỏ miền Nam sang một thời kỳ mới  - thời kỳ giành thắng lợi quyết định. Bộ Chính trị xác định: Nhiệm vụ trọng đại vàcấp bách của ta trong thời kỳ mới là động viên những nổ lực lớn nhất của toàn Đảng, toàn quân, toàn dân ở cả hai miền, đưa cuộc chiến tranh của ta lên  bước  phát  triển  cao  nhất,  dùng phương  pháp  tổng  công  kích  và  tổ chứckhởi nghĩa để giành thắng lợi quyết định. Bộ Chính trị đề ra mục tiêu, yêu cầu cần đạt tới trong cuộc tổng công kích, tổng khởi nghĩa.
Thực hiện kế hoạch đã đề ra ngày 12 -1 - 1968, Liên quân Việt - Lào  mở chiến dịch ở Nậm Bạc, trong khi địch phải phân tán lực lượng đối phó với ta ở cả chiến trường Lào, đêm 20 rạng ngày 21- 01 -1968 lực lượng vũ trang của ta bất ngờ tiến công mạnh mẽ  vào tập đoàn cứ điểm Khe Sanh (Quảng Trị) và hầu hết các vị trí của địch trên đường số 9. Tướng Mỹ Oét - mô - len đã phải vội vã tăng lực lượng chống giữ và cho không quân ném bom Khe Sanh và khu vực giới tuyến. Và giữa lúc địch đang dồn sức chống đỡ với ta ở Khe Sanh, thì đúng vào giao thừa và đêm mùng 1 Tết Mậu Thân
và  31  -  01  -  1968),  ta  đồng  loạt  tiến  công  và  nổi  dậy  trên  toàn  miền. đồng loạt tiến công ở 4 thành phô: 37 thị xã, hàng trăm thị trấn, đánh vào hầu hết cơ quan đầu não trung ương, địa phương của Mỹ và nguỵ. ở Huế ta tiến công vào 40 mục tiêu nội ngoại thành, làm chủ thành phố 25 ngày đêm. ở những vùng nông thôn, đồng bằng và miền núi, nhân dân được sự giúp đỡ
của lực lượng vũ trang đã nổi dậy, phá tan từng mảng hệ thống kìm kẹp của nguỵ  quyền  ở  thôn  xã,  giành  quyền  làm  chủ,  giải phóng  thêm  100  xã  và  600 ấp với 1.600 dân.


Cuộc tổng tiến công Mậu Thấn diễn ra nhiều đợt, Đợt thứ nhất, diễn ra từ đêm 30 rạng sáng ngày 31  - 01 đến ngày 25 - 02 - 1968. Trong đợt này, ta đã tiến công vào 4 trong 6 thành phố, 37 trong 42 thị xã và hàng trăm thị trấn, quân lị trên khắp miền Nam. Ta đã tiến công và đánh trong 4 Bộ Tư lệnh quân đoàn, 8 trong số 11 Bộ Tư lệnh sư đoàn nguỵ, 2 Bộ Tư lệnh sư đoàn dã chiến Mỹ, 30 sân bay bao gồm 11 trong sè 14 sân bay lớn nhất của Mỹ ở miền Nam. Ta cũng đã tiến công hầu hết các hệ thống giao thông thuỷ bộ làm tê liệt mọi hoạt động liên lạc, vận chuyển của địch. Tính chung trong đợt này, ta đã tiêu diệt 147.000 tên địch (có 43.000 tên Mỹ), làm đào ngũ, rã ngò, 20.000 quân, bắn rơi và phá huỷ 2.370 máy bay, 250
tàu  xuồng và  1.368.000 tấn vật tư  chiến tranh  bằng 34% tổng  dự  trữ  của  địch ở miền Nam.
          Sau  đợt  tiến  công  lần  thứ  nhất,  trong  năm  1968  ta  còn  tiếp  tục  tổ chức hai đợt tiến công nữa vào các thành thị, đợt thứ hai bắt đầu từ ngày 04 -05  đến  hết  tháng  06  năm  1968.  Đợt  thứ  ba  diễn  ra  từ  ngày  17  -  08  đến ngày 30 - 09 -1968.
          Tính chung qua 3 đợt tiến công và nổi dậy (30 - 01 đến  cuối  tháng  09  -  1968),  quân  và  dân  ở  miền  Nam  đã  loại  khỏi  vòng
chiến đấu 630.000 tên địch, tiêu diệt và đánh thiệt hai một lữ đoàn, 7 trung đoàn, chiến đoàn, tiểu đoàn bộ binh, 18 chi đoàn thiết giáp; phá huỷ phá hỏng 13.000  xe  quân  sự,  1.000  tàu,  xuống  chiến  đấu;  700  kho  đạn;  100 khẩu pháo các loại, phá sập 700 cầu cống, diệt, bức hàng, bức rút 1.500 đồn bốt và chi khu.
          Cuộc tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân như một đòn sét đánh đối với bọn xâm lược Mỹ, làm choáng váng cả nước Mỹ, thúc đẩy mạnh mẽ phong trào nhân dân chống chiến tranh xâm lược Việt Nam ở Mỹ và làm tăng thêm sự chia rẽ trong nội bộ giới cầm quyền Mỹ. Buộc đế quốc Mỹ phải xuống thang chiến tranh, bắt đầu rút quân  Mỹ  về  nước,  chấm  dứt  chiến  tranh  phá  hoại  đối  với  miền  Bắc, cử người đàm phán với chính phủ ta ở hội nghị Pari.
"Trong lịch sử cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trừ cuộc tổng tiến công nổi dậy mùa Xuân năm 1975 toàn thắng sau này, chưa có cuộc động binh và huy động lực lượng nào có quy mô và khí thế cao như cuộc tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân".
Mặc  dù trong cuộc tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân, Đảng ta đã phạm phải một  số thiếu sót, sai lầm trong việc đánh giá tình hình và chỉ đạo thực hiện chiến lược, gây nên những khó khăn và tổn thất cho cách mạng miền Nam. Nhưng không vì thế mà chúng ta phủ nhận được những thắng lợi to lớn, toàn diện, có ý nghĩa chiến lược của cuộc tổng tiến công và nổi dậy đó; không thể nào phủ nhận được quyết định đúng đắn, sáng tạo và táo bạo của Đảng mở cuộc tổng tiến công và nổi dậy đồng loạt Tết Mậu Thân ở khắp các thành phố, thị trấn miền Nam, vào hầu hết các cơ quan đầu não của Mỹ - nguỵ, giành thắng lợi oanh liệt ngay khi đế quốc Mỹ đưa cuộc
chiến tranh cục bộ của chúng lên tới đỉnh cao.
Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân xứng đáng là một trong những trang vàng trong lịch sử dân tộc thế kỷ XX..

Vũ Thạch!


17/2/13
no image

KHÔNG BAO GIỜ QUÊN

Tác giả : VDQ


Có thể là từ giờ cho đến sau này đi nữa em sẽ không quên anh – người đã khiến trái tim em lỡ nhịp, nhưng mãi mãi không bao giờ chung nhịp đập cùng em.
Hè năm ấy, anh bước vào cuộc đời em thật nhẹ nhàng, nắng, gió, và yêu thương… Cho dù biết anh nhắn tin và nói chuyện cùng em để tiếp cận cô ấy anh đã thực sự không hề biết trái tim em đã xốn xang biết bao vì anh. Sự xuất hiện của anh khiến em tin vào những điều chân thành và đơn giản. Anh yêu cô ấy nhưng không dám thổ lộ, lúc nào cũng chỉ đứng lặng nhìn và quan tâm cô ấy từ phía sau. Anh thật ngốc!
Mỗi lần anh ngốc như thế không hiểu sao em đều im lặng…Ngày nào anh cũng nhắn tin cho em, đi về cùng em, thân thiết với em… chỉ vì cô ấy. Và từ khi nào không biết em trở thành “quân sư tình yêu” trong mắt anh. Anh chưa bao giờ nhắn tin hỏi em dạo này thế nào, có khỏe không, có chuyện gì vui không? Những tin nhắn của anh mang lại cho em những nỗi buồn thầm lặng. Ngày nào anh cũng nhắc đến cô ấy khi đi cùng em, đã có lúc em thật sự không muốn hiểu anh nữa, em thấy mệt mỏi, muốn buông xuôi để quên anh. Nhưng em không làm được, vì anh đã trở thành “thói quen” của em không biết từ bao giờ, được nói chuyện cùng anh em thấy lòng mình được sưởi ấm… Cứ như thế, anh bước vào cuộc sống của em, tự nhiên và đơn giản vậy. Trên con đường dài quen thuộc, tiếng hai đứa đùa nhau cười náo loạn, rồi rượt đuổi nhau để cuối cùng nhìn nhau cười khó hiểu. Lúc ấy, dù mệt nhưng em thật sự thích anh như thế!
Và rồi cái ngày mà anh nói yêu cô ấy cũng đến, em dường như chết lặng vì điều đó, em vẫn bên cạnh anh, nói cười cùng anh nhưng giữa hai chúng ta luôn có một rào ngăn cách tình cảm. Và con đường quen thuộc ngày nào của hai đứa cũng xuất hiện hình bóng của một người… thứ ba. Từ đó em ít gặp anh hơn, và em cũng không còn nhận được những tin nhắn của anh nữa. Nhiều khi đến trường, ánh mắt của em luôn kiếm tìm một hình bóng quen thuộc giờ đây đã xa vời. Gió thổi làm ướt mắt em nhưng sao em lại thấy mát lạnh và dễ chịu như vậy? Anh là làn gió ấy phải không?
Giờ đây khi em không còn thấy anh nữa, em vẫn muốn mình là đám mây kia, được gió cuốn trôi trên bầu trời xanh thẳm. Em đã ngủ với giấc mơ thật ngốc phải không anh?
15/2/13
NHÂN VẬT TRONG "BÊN THẮNG CUỘC" TỐ OSIN HUY ĐỨC ĐƠM ĐẶT VÀ DỐI TRÁ

NHÂN VẬT TRONG "BÊN THẮNG CUỘC" TỐ OSIN HUY ĐỨC ĐƠM ĐẶT VÀ DỐI TRÁ

Tre Làng- Loa Phường- Tiên Lãng - Tiếng nói - Đất mẹ- Việt Nam- Dân Việt- Tuổi trẻ Nhân dân- QĐND- VNCH


"Bên thắng cuộc" - Một cái nhìn thiên kiến về lịch sử

"Bên thắng cuộc" - Một cái nhìn thiên kiến về lịch sử


“Không ai có thể đi đến tương lai một cách vững chắc nếu không hiểu trung thực về quá khứ, nhất là một quá khứ mà chúng ta can dự và có phần cộng đồng trách nhiệm” (sách Bên thắng cuộc - Huy Đức).

“Mấy lời của tác giả” như là một hứa hẹn với người đọc về tính trung thực trong góc nhìn quá khứ. Nhiều sự kiện, nhân vật - dù nhỏ hay lớn - khi được tác giả đề cập đều trở thành những mắt xích có dụng ý kết hợp thành “chuỗi dẫn chứng khách quan”.

Thế nhưng chẳng bao lâu sau khi phát hành (tháng 12-2012, dưới dạng điện tử và giấy từ nước ngoài), một số ý kiến đã vạch ra những điều chưa đúng, không đầy đủ, méo mó bản chất. “Chuỗi mắt xích” dẫn chứng đã bị sứt mẻ, có đoạn bị đứt rời.

Để góp thêm cái nhìn về tính trung thực của quyển sách, Tuổi Trẻ giới thiệu bài viết của một nhân vật được đề cập trong sách (Lưu Đình Triểu). Anh cũng là người trong cuộc mà theo ý tác giả là đã “can dự và có phần cộng đồng trách nhiệm”.

“Xin chào thiếu úy Việt Nam cộng hòa! He he”. Bất ngờ nhận được dòng tin nhắn lạ lẫm như trêu đùa, tôi thắc mắc: chuyện gì đây và ý gì đây?”... Câu trả lời được tìm thấy sau đó, khi có một email lạ xuất hiện trong hộp thư đến. Đó là bài viết đề cập đến tôi và liên quan cả ba tôi, được trích từ quyển sách Bên thắng cuộc của Huy Đức và đặt một cái tựa riêng: Vừa cay đắng khóc.

Tôi đọc và cảm giác lúc ấy là buồn rười rượi.



Chợt nhớ cách đây vài năm, có lần Huy Đức đến tòa soạn Tuổi Trẻ gặp tôi và báo anh đang viết hồi ký cho ông Võ Văn Kiệt. Anh muốn hỏi chuyện của tôi để dùng minh họa cho một số chủ trương chính sách những năm đầu mới giải phóng... Vì sao câu chuyện riêng tư nhằm “phục vụ” cho hồi ký ấy nay lại xuất hiện trong hồi ức và ghi chép của anh?

Thắc mắc đó bật lên rồi cũng chìm ngay trong cảm nhận - một cảm nhận thật sự là “vừa buồn vừa cay đắng”. Cảm nhận như vậy, đơn giản chỉ vì Huy Đức đã viết không đầy đủ, nên làm sai lệch bản chất. Anh đã “vẽ” ra một “hố sâu thực sự” giữa hai cha con và cả gia đình tôi nữa. Sự việc còn cay đắng hơn là qua đó hiện lên hình ảnh của một người cha không có tình cảm, tình người ngay với chính đứa con trai duy nhất của mình.

Huy Đức à, ba tôi mất cách đây ba mươi năm, nói theo dân gian là đã mồ yên mả đẹp rồi, thế mà...

Thật ra, những gì về trường hợp của tôi, nhất là về quan hệ cha con tôi từ buổi đầu hội ngộ cho đến khi tôi mon men vào con đường làm báo, đều đã được viết hoặc kể (trả lời phỏng vấn) tương đối đầy đủ trong một số bài viết trên Tuổi Trẻ cùng vài tờ báo, tạp chí. Gần đây, một số bài viết đó được tập hợp lại dưới tên tạm gọi là “tự truyện” trên www.leminhquoc.vn

Từng là đồng nghiệp với nhau lúc ở Tuổi Trẻ, Huy Đức hẳn đã nghe, đã hiểu rõ trường hợp của tôi, kể cả mối quan hệ của cha con tôi. Huy Đức cũng từng ghé nhà ba má tôi ở Hà Nội, khi tôi đang ở đấy. Thật đáng tiếc, Huy Đức đã sử dụng một số thông tin từ những gì anh nghe, từ những gì tôi viết, nhưng anh lại không trích dẫn đầy đủ. Vì thế đã làm cho người đọc ngộ nhận và làm thương tổn tôi cùng gia đình.
Anh viết về thời gian tôi đi “học tập cải tạo” như sau (nguyên văn): “Chỉ huy trại khi ấy cũng biết Lưu Đình Triều là con cán bộ cao cấp nên chủ động gửi thư cho ông Lưu Quý Kỳ, nói: “Chúng tôi biết anh, nếu được, anh lên trại chúng ta nói chuyện về cháu”. Ông Lưu Quý Kỳ có lên nhưng thay vì gặp con và bảo lãnh, ông chỉ viết thư khuyên con “cố gắng học tập tốt”. Lưu Đình Triều nhớ lại: Tôi vừa đọc thư ba tôi vừa xé và vừa cay đắng khóc...”.

Nếu trung thực và làm hết trách nhiệm của một nhà báo thì đoạn viết trên của Huy Đức không chỉ dừng ở đó mà phải “xử lý” đầy đủ thông tin. Như tôi từng kể trong tuần báo Thế Giới & Hội Nhập 27-4 và 4-5-2010) “lúc ấy: “Tôi giận, thầm trách ba tôi đã không thương tôi, lại bỏ tôi “bơ vơ” như thuở nào... Tôi đã xé lá thư ấy để rồi mãi sau này mới cảm nhận ra rằng đó là một cách thương con, rèn con của riêng ba tôi”. Khi nhắc lại chi tiết này một cách lấp lửng, rõ ràng nhằm đạt mục đích gì thì chính Huy Đức biết rõ hơn ai hết.

Đã thế, sau khi trích đoạn tôi viết về những giờ phút đầu tiên cha con gặp lại, Huy Đức tự rút ra một kết luận chắc như đinh đóng cột (nguyên văn): “Nhưng trong ngày gặp lại, Lưu Đình Triều đã cảm nhận được “hố sâu ngăn cách”. Có thật sự đúng như vậy không? Ngay trong chính bài viết của tôi mà Huy Đức trích lại (Cuộc chia ly cho ngày thống nhất, kỳ II: Cuộc đoàn tụ một nửa, Tuổi Trẻ 3-12-2004), tôi đã kể rằng sau đó tôi xuống ở với ba tôi mấy ngày liền. Trong thời gian này, cha con đã nằm bên nhau tâm sự, để rồi tôi nhớ mãi lời khuyên nhủ của một người cha thương yêu và gửi gắm hi vọng vào con: Thôi, thương ba, thương má, từ rày về sau con cố ra sức học tập, rèn luyện, tu dưỡng đạo đức lối sống, chuộc lại lỗi lầm...

Vâng, sự trích đoạn tới đâu là quyền chủ quan của người viết, nhưng nếu trung thực và để đúng bản chất sự việc thì Huy Đức không thể “cắt cúp” theo chủ kiến của mình mà bỏ qua ý trong đoạn kết của bài viết, ghi nhận tâm trạng của tôi - một thiếu úy chế độ cũ phải đi học tập cải tạo vào lúc ấy: “Dẫu sao mặc lòng, tôi tự nhủ mình cần phải thẳng thắn đối mặt với thực tế khi bước vào khúc quanh của đời mình dù có bằng bước chân cô đơn. Cái cảm giác cô đơn ấy, mãi đến hai năm sau tôi mới thật sự giũ bỏ khi ngồi quây quần vui vẻ với cả nhà, có cả Thu Hà vừa đi học ở Bulgaria trở về. Sâu xa hơn là sự đoàn tụ toàn vẹn như lời thư ba viết mà tôi đã dần cảm nhận ra sau đó và tự gọi tên theo cách của tôi: Sự đoàn tụ phần hồn. Đó là một tối tháng 8-1978, cả người tôi nổi đầy gai ốc khi đưa tay thề nguyện dưới lá cờ Đoàn. Vâng, tôi đã đặt được bước chân đầu tiên của mình lên dấu chân mà ba má tôi đã đi”.

Huy Đức à! “Một nửa cái bánh mì vẫn là cái bánh mì, nhưng một nửa sự thật không phải là sự thật”. Tôi tin Huy Đức cũng biết điều này. Thế nhưng, với tôi (và còn ai nữa?) tại sao anh lại “va vấp” một cách đáng tiếc như thế? Và chính vì vậy, tôi phải nói với anh rằng không có hố sâu thực sự, không hề có!

Theo Blog Dân Lầm Than


NHÂN VẬT TRONG "BÊN THẮNG CUỘC" TỐ OSIN HUY ĐỨC ĐƠM ĐẶT VÀ DỐI TRÁ

NHÂN VẬT TRONG "BÊN THẮNG CUỘC" TỐ OSIN HUY ĐỨC ĐƠM ĐẶT VÀ DỐI TRÁ

Tre Làng-Loa Phường-Tiên Lãng-Tiếng nói-Đất mẹ-Việt Nam-Dân Việt-Tuổi trẻNhân dân-QĐND-VNCH

"Bên thắng cuộc" - Một cái nhìn thiên kiến về lịch sử

"Bên thắng cuộc" - Một cái nhìn thiên kiến về lịch sử


“Không ai có thể đi đến tương lai một cách vững chắc nếu không hiểu trung thực về quá khứ, nhất là một quá khứ mà chúng ta can dự và có phần cộng đồng trách nhiệm” (sách Bên thắng cuộc - Huy Đức).

“Mấy lời của tác giả” như là một hứa hẹn với người đọc về tính trung thực trong góc nhìn quá khứ. Nhiều sự kiện, nhân vật - dù nhỏ hay lớn - khi được tác giả đề cập đều trở thành những mắt xích có dụng ý kết hợp thành “chuỗi dẫn chứng khách quan”.

Thế nhưng chẳng bao lâu sau khi phát hành (tháng 12-2012, dưới dạng điện tử và giấy từ nước ngoài), một số ý kiến đã vạch ra những điều chưa đúng, không đầy đủ, méo mó bản chất. “Chuỗi mắt xích” dẫn chứng đã bị sứt mẻ, có đoạn bị đứt rời.

Để góp thêm cái nhìn về tính trung thực của quyển sách, Tuổi Trẻ giới thiệu bài viết của một nhân vật được đề cập trong sách (Lưu Đình Triểu). Anh cũng là người trong cuộc mà theo ý tác giả là đã “can dự và có phần cộng đồng trách nhiệm”.

“Xin chào thiếu úy Việt Nam cộng hòa! He he”. Bất ngờ nhận được dòng tin nhắn lạ lẫm như trêu đùa, tôi thắc mắc: chuyện gì đây và ý gì đây?”... Câu trả lời được tìm thấy sau đó, khi có một email lạ xuất hiện trong hộp thư đến. Đó là bài viết đề cập đến tôi và liên quan cả ba tôi, được trích từ quyển sách Bên thắng cuộc của Huy Đức và đặt một cái tựa riêng: Vừa cay đắng khóc.

Tôi đọc và cảm giác lúc ấy là buồn rười rượi.



Chợt nhớ cách đây vài năm, có lần Huy Đức đến tòa soạn Tuổi Trẻ gặp tôi và báo anh đang viết hồi ký cho ông Võ Văn Kiệt. Anh muốn hỏi chuyện của tôi để dùng minh họa cho một số chủ trương chính sách những năm đầu mới giải phóng... Vì sao câu chuyện riêng tư nhằm “phục vụ” cho hồi ký ấy nay lại xuất hiện trong hồi ức và ghi chép của anh?

Thắc mắc đó bật lên rồi cũng chìm ngay trong cảm nhận - một cảm nhận thật sự là “vừa buồn vừa cay đắng”. Cảm nhận như vậy, đơn giản chỉ vì Huy Đức đã viết không đầy đủ, nên làm sai lệch bản chất. Anh đã “vẽ” ra một “hố sâu thực sự” giữa hai cha con và cả gia đình tôi nữa. Sự việc còn cay đắng hơn là qua đó hiện lên hình ảnh của một người cha không có tình cảm, tình người ngay với chính đứa con trai duy nhất của mình.

Huy Đức à, ba tôi mất cách đây ba mươi năm, nói theo dân gian là đã mồ yên mả đẹp rồi, thế mà...

Thật ra, những gì về trường hợp của tôi, nhất là về quan hệ cha con tôi từ buổi đầu hội ngộ cho đến khi tôi mon men vào con đường làm báo, đều đã được viết hoặc kể (trả lời phỏng vấn) tương đối đầy đủ trong một số bài viết trên Tuổi Trẻ cùng vài tờ báo, tạp chí. Gần đây, một số bài viết đó được tập hợp lại dưới tên tạm gọi là “tự truyện” trên www.leminhquoc.vn

Từng là đồng nghiệp với nhau lúc ở Tuổi Trẻ, Huy Đức hẳn đã nghe, đã hiểu rõ trường hợp của tôi, kể cả mối quan hệ của cha con tôi. Huy Đức cũng từng ghé nhà ba má tôi ở Hà Nội, khi tôi đang ở đấy. Thật đáng tiếc, Huy Đức đã sử dụng một số thông tin từ những gì anh nghe, từ những gì tôi viết, nhưng anh lại không trích dẫn đầy đủ. Vì thế đã làm cho người đọc ngộ nhận và làm thương tổn tôi cùng gia đình.
Anh viết về thời gian tôi đi “học tập cải tạo” như sau (nguyên văn): “Chỉ huy trại khi ấy cũng biết Lưu Đình Triều là con cán bộ cao cấp nên chủ động gửi thư cho ông Lưu Quý Kỳ, nói: “Chúng tôi biết anh, nếu được, anh lên trại chúng ta nói chuyện về cháu”. Ông Lưu Quý Kỳ có lên nhưng thay vì gặp con và bảo lãnh, ông chỉ viết thư khuyên con “cố gắng học tập tốt”. Lưu Đình Triều nhớ lại: Tôi vừa đọc thư ba tôi vừa xé và vừa cay đắng khóc...”.

Nếu trung thực và làm hết trách nhiệm của một nhà báo thì đoạn viết trên của Huy Đức không chỉ dừng ở đó mà phải “xử lý” đầy đủ thông tin. Như tôi từng kể trong tuần báo Thế Giới & Hội Nhập 27-4 và 4-5-2010) “lúc ấy: “Tôi giận, thầm trách ba tôi đã không thương tôi, lại bỏ tôi “bơ vơ” như thuở nào... Tôi đã xé lá thư ấy để rồi mãi sau này mới cảm nhận ra rằng đó là một cách thương con, rèn con của riêng ba tôi”. Khi nhắc lại chi tiết này một cách lấp lửng, rõ ràng nhằm đạt mục đích gì thì chính Huy Đức biết rõ hơn ai hết.

Đã thế, sau khi trích đoạn tôi viết về những giờ phút đầu tiên cha con gặp lại, Huy Đức tự rút ra một kết luận chắc như đinh đóng cột (nguyên văn): “Nhưng trong ngày gặp lại, Lưu Đình Triều đã cảm nhận được “hố sâu ngăn cách”. Có thật sự đúng như vậy không? Ngay trong chính bài viết của tôi mà Huy Đức trích lại (Cuộc chia ly cho ngày thống nhất, kỳ II: Cuộc đoàn tụ một nửa, Tuổi Trẻ 3-12-2004), tôi đã kể rằng sau đó tôi xuống ở với ba tôi mấy ngày liền. Trong thời gian này, cha con đã nằm bên nhau tâm sự, để rồi tôi nhớ mãi lời khuyên nhủ của một người cha thương yêu và gửi gắm hi vọng vào con: Thôi, thương ba, thương má, từ rày về sau con cố ra sức học tập, rèn luyện, tu dưỡng đạo đức lối sống, chuộc lại lỗi lầm...

Vâng, sự trích đoạn tới đâu là quyền chủ quan của người viết, nhưng nếu trung thực và để đúng bản chất sự việc thì Huy Đức không thể “cắt cúp” theo chủ kiến của mình mà bỏ qua ý trong đoạn kết của bài viết, ghi nhận tâm trạng của tôi - một thiếu úy chế độ cũ phải đi học tập cải tạo vào lúc ấy: “Dẫu sao mặc lòng, tôi tự nhủ mình cần phải thẳng thắn đối mặt với thực tế khi bước vào khúc quanh của đời mình dù có bằng bước chân cô đơn. Cái cảm giác cô đơn ấy, mãi đến hai năm sau tôi mới thật sự giũ bỏ khi ngồi quây quần vui vẻ với cả nhà, có cả Thu Hà vừa đi học ở Bulgaria trở về. Sâu xa hơn là sự đoàn tụ toàn vẹn như lời thư ba viết mà tôi đã dần cảm nhận ra sau đó và tự gọi tên theo cách của tôi: Sự đoàn tụ phần hồn. Đó là một tối tháng 8-1978, cả người tôi nổi đầy gai ốc khi đưa tay thề nguyện dưới lá cờ Đoàn. Vâng, tôi đã đặt được bước chân đầu tiên của mình lên dấu chân mà ba má tôi đã đi”.

Huy Đức à! “Một nửa cái bánh mì vẫn là cái bánh mì, nhưng một nửa sự thật không phải là sự thật”. Tôi tin Huy Đức cũng biết điều này. Thế nhưng, với tôi (và còn ai nữa?) tại sao anh lại “va vấp” một cách đáng tiếc như thế? Và chính vì vậy, tôi phải nói với anh rằng không có hố sâu thực sự, không hề có!

Theo Blog Dân Lầm Than

14/2/13
no image

TÌNH YÊU NGỌT NGÀO

Tác giả : VDQ


Hạt giống tình yêu trong tim em vẫn đang nảy mầm từng giờ, từng phút là nhờ có
anh đấy, anh yêu! Được yêu anh và bên anh là em cảm thấy mãn nguyện lắm rồi, em
tưởng chừng như mình có tất cả vậy, cuộc sống chẳng còn những lo toan, khó khăn
nữa. Anh đã từng nói với em, tình yêu anh dành cho em nhiều hơn cả những vì sao
trên trời, và giờ đây khi ngắm nhìn những vì sao ấy… trong ánh sáng lung linh huyền
diệu, em nhận ra anh – tình yêu của em.
Một năm có 365 ngày, em đã sống trong hạnh phúc khi được nhìn thấy anh, khi có
anh bên cạnh. Năm nay, cái ngày mà em sợ nhất cũng đến, Tết và Valentine rủ nhau
trôi qua khi không có anh, em cảm thấy cô đơn, trống vắng lạ lùng. Kể từ khi yêu
anh, em bắt đầu cảm thấy sợ không khí những ngày Tết, không phải vì em sợ mình sẽ
già đi mà em sợ…em sợ phải sống những ngày ấy trong nỗi nhớ về anh.
Thượng đế đã ban tặng anh cho em, đã cho em biết thế nào là nhịp loạn của trái tim,
nhịp điệu yêu thương và hạnh phúc. Em cũng biết thế nào là hờn, giận…đã có khi em
nghĩ “giá như mình chưa từng yêu anh, giá như mình chưa gặp nhau, thì em sẽ làm
lại từ đầu, em sẽ không chọn cách yêu anh và bên anh nữa”. Nhưng định mệnh em
yêu anh đã không cho em làm điều đó!
Anh tặng em cây xương rồng – món quà đối với anh là minh chứng tình yêu của
chúng ta. Em đã cố gắng chăm sóc nó, ngắm nhìn nó mỗi ngày, em không dám cho
chậu cây ra ngoài trời chỉ vì sợ sẽ có người vô tình làm vỡ nó. Mỗi khi ngắm nhìn
chậu xương rồng, em đều nghĩ là anh đang bên cạnh cổ vũ, yêu thương em…Nhưng
chính vì sự ngốc nghếch ấy mà chậu cây không thể lớn thêm nữa, chỉ vài tháng sau
nó cũng tàn lụi. Em thật sự không muốn anh nhìn thấy tình yêu của mình héo úa, em
đã khóc rất nhiều anh ạ…sự chăm sóc của em đã khiến chậu cây không thể tắm mình
trong ánh nắng, không thể ngắm nhìn vạn vật quanh nó. Dẫu biết rằng anh đã tha thứ
cho em nhưng mỗi khi thấy anh, em vẫn có cảm giác hối hận…thật sự em rất muốn
nói với anh “em xin lỗi, xin lỗi vì tất cả”.
Tình yêu của chúng ta đã có lúc tưởng sẽ tàn như cây xương rồng kia, trái tim em
đã bao lần rỉ máu, em đã cãi nhau với anh bao lần anh còn nhớ không? Chắc là anh
không nhớ đâu nhỉ, lúc nào trong mắt anh em cũng ngốc như thế, em toàn là người
gây sự, là người luôn khiến anh phải lo lắng, phải đau lòng. Nhưng anh không vì thế
mà rời xa em, em đã rất hạnh phúc khi biết được anh vẫn yêu em. Trước đây em có
thể buông tay anh dễ dàng với ý nghĩ “mong sao anh được hạnh phúc” còn giờ đây
em sẽ không cao thượng như thế, em sẽ nắm giữ tình yêu này, dù có xảy ra chuyện gì
đi nữa, em vẫn sẽ luôn bên anh – người mà em yêu thương.
Copyright © 2012 The Best Template Blogger All Right Reserved