BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT

Rss

28/10/13
Có một “Siêu cường” đa nghi như Tào Tháo!

Có một “Siêu cường” đa nghi như Tào Tháo!

[Kin Kin] - Theo chuyện xưa có kể lại Tào Tháo có quan điểm: Thà ta phụ người chứ không để người phụ ta.
Quan điểm này hoàn toàn trái ngược với chủ trương của Lưu Bị: "thà chết chứ không làm điều bất nghĩa", chính vì vậy Tào Tháo luôn e dè và xem Lưu Bị là kẻ thù nguy hiểm nhất của mình.
Với quan niệm này, sau khi giết nhầm người nhà Lã Bá Sa vì thấy họ mài dao giết lợn thì tưởng họ định giết mình, ông đã nhẫn tâm giết nốt Bá Sa vì sợ Bá Sa đi tố cáo.
Có thể thấy rằng việc Tào Tháo đa nghi là do lo sợ mình sẽ bị người khác làm tổn thương. Vì quá lo sợ nên dù sau này có trở thành vua với binh hùng tướng mạnh và luôn có nhiều lợi thế hơn so với Lưu Bị và Tôn Quyền trong thời Tam Quốc nhưng Tào Tháo vẫn luôn đa nghi đề phòng với những người xung quanh. Có thể thấy một sự “yếu ớt” bên trong con người đầy quyền lực của nhân vật họ Tào kia.
Nhắc chuyện xưa lại nhớ đến chuyện ngày nay. Sau khi Liên Xô sụp đổ Nước Mỹ hiện nay được xem như siêu cường lớn nhất trên thế giới. Là quốc gia giàu có với tiềm lực quân sự hùng hậu bậc nhất. Nước Mỹ đứng đầu thế giới về số lượng tỷ phú, số lượng bằng sáng chế phát minh, số lượng các nhà khoa học hàng đầu … Trong 30 năm qua có lẽ không quốc gia nào “gây chiến” nhiều như Mỹ ( 5 đời tổng thống với 18 cuộc chiến lớn và hàng trăm vụ can thiệp vũ trang ) …. Với liên minh NATO do Mỹ đóng vai trò chủ chốt cũng như có tiếng nói quyết định. Nước Mỹ càng trở nên mạnh mẽ ???
Nhưng … có lẽ Mỹ và các nước đồng minh cũng là mục tiêu đầu tiên mà chúng ta nghĩ đến khi nhắc đến những vụ khủng bổ kinh hoàng trên thế giới …
Sau những vụ khủng bố đó Mỹ đứng lên kêu gọi các quốc gia đặc biệt là những đồng minh của mình đoàn kết để chống lại chủ nghĩa khủng bố. Đoàn kết để tạo nên sức mạnh nhằm tiêu diệt tận gốc tên trùm khủng bố Bin Laden nỗi khiếp sợ cho nhân dân toàn thế giới. Công bằng mà nói đó là thành công đến từ những nỗ lực của Mỹ và đồng minh của mình.
Và khi … vấn đề khủng bố tạm được giải quyết thì cũng là lúc những bê bối về các chương trình nghe lén ở quy mô toàn cầu của chính quyền Mỹ được công khai. Và thật bất ngờ khi nước Mỹ đã tiến hành nghe lén hàng chục lãnh đạo các quốc gia trên thế giới trong đó có những đồng minh của mình. Vụ việc thủ tướng Đức Angela Merkel gần đây là một ví dụ

Vậy đấy … có lẽ với nước Mỹ kẻ thù có thể đến từ bất cứ đâu chứ chẳng riêng gì đó là chủ nghĩa khủng bố, những hoạt động phát triển năng lượng hạt nhân với mưu đồ sản xuất bom nguyên tử hay bom hoá học !

Phải chăng nhân vật họ Tào kia vẫn luôn tồn tại trong những sự vật dễ bị tổn thương và yếu ớt về mặt niềm tin cho dù đó là ở thời đại nào ?
25/10/13
no image

Cố gắng trong tuyệt vọng!

[Mực tàu] - Trong cuộc sống hàng ngày, mỗi cá thể tồn tại trong xã hội phải luôn cố gắng để cuộc sống trở lên tốt đẹp. Việc nghiên cứu khoa học, đưa thành tựu khoa học ứng dụng vào thực tế để tạo ra sản phẩm phục vụ nhu cầu của con người. Sự thành công của các nhà khoa học đồi hỏi trí tuệ, niềm đam mê. Người nông dân để có được vụ mùa bội thu đòi hỏi mồ hôi và công sức “một nắng hai sương”. Thận chí trong thực tế, có những người để vươn tới thành công họ đánh đổi bằng cả máu sương. Tất cả sự cố gắng ấy đều rất đáng hoan nghênh và biểu dương. Ấy vậy mà hiện nay có những kẻ đi ngược lại lợi ích dân tộc, lợi ích quốc gia. Với những luận điệu và thủ đoạn thấp hèn chúng đang “cố gắng trong tuyệt vọng” chống phá nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Thiên hướng của con người là hướng tới cái đẹp “chân, thiện, mỹ”. Bè lũ phản động, bán nước cầu vinh lại đem các chiêu trò bẩn thỉu ra để chống phá Đảng Cộng sản và có cả một số kẻ hoạt động vì lợi ích cá nhân. Điều tất yếu mà bọn chúng nhận được là sự thất bại. Sở dĩ bọn chúng luôn bị thất bại là vì chúng đang đi ngược lại với quy luật của cuộc sống, quy luật của lịch sử
Chiêu trò của bọn phản động không có gì là mới lạ. Bọn chúng tập trung tuyên tuyền, kích động, khuyến khích lối sống thực dụng chạy theo đồng tiền, dần dần làm suy thoái đạo đức, lối sống, thuần phong mỹ tục, bản sắc văn hóa dân tộc....làm cho quần chúng nhân dân hoang mang, xa rời lý tưởng, gây rối loạn chính trị, xã hội. Âm mưu này chúng tập trung vào những đối tượng là thanh niên, học sinh, sinh viên và giới văn nghệ sỹ hoạt động trên lĩnh vực văn hoá nghệ thuật. Lợi dụng những phương tiện liên lạc hiện đại như điện thoại di động, mạng Internet, sách báo, băng hình... để tuyên truyền văn hoá phẩm đồi trụy. Gần đây, tệ nạn ma tuý học đường, thuốc lắc phát triển cũng không nằm ngoài thủ đoạn diễn biến hoà bình của các thế lực thù địch. Các thế lực thù địch muốn dùng ma túy, thuốc lắc để “ru ngủ” thế hệ trẻ của nước ta.
Trong giai đoạn xây dựng và bảo vệ Tổ quốc ngày nay, Việt Nam đang gặp phải sự chống phá của các thế lực thù địch. Đứng trước những khó khăn ấy đòi hỏi Đảng Cộng sản Việt Nam và Nhà nước Cộng hòa xã hội Việt Nam có bước đi và sách lược đúng đắn. Công cuộc đổi mới đất nước, công nghiệp hóa và hiện đại hóa đạt được nhiều thành tựu xứng đáng với công sức và cả máu xương của những người người con ưu tú. Chúng ta đang sống trong một xã hội tốt đẹp, con người được đáp ứng những điều kiện cần thiết để phát triển năng lực của bản thân. Trong xã hội đó có một bộ phận nhỏ không chịu lao động và học tập nhưng lại muốn có cuộc sống sung túc, sang giàu. Trước sự lôi kéo của các thế lực thù địch, họ đã dễ dàng bị mua chuộc làm tay sai cho thế lực bên ngoài. Đó chính là những tên phản động. Đáng lẽ ra chúng phải thừa nhận một thực tế rằng việc làm của chúng không thể thắng được cái thiện, hoạt động chống phá trong “cố gắng” của chúng chỉ tốn thêm thời gian và công sức mà thôi! Tại sao những con người đó cứ mãi mơ hồ và hoang tưởng. Giá như những con người ấy cứ học tập say mê, tích cực lao động thì cuộc sống của họ sẽ tốt đẹp hơn. Sự cố gắng ấy được xã hội luôn đánh giá cao, được mọi người quan tâm, động viên và ủng hộ.
Nhưng thực tế thật đáng buồn!

Chúng ta mong rằng những ai đã từng phạm sai lầm nhanh chóng tự nhìn nhận lại bản thân mình và hành động đúng đắn. Hi vọng họ không tiếp tục “cố gắng trong tuyệt vọng” với những điều không tưởng và sống tích cực hơn. Trong cuộc sống, ai cũng có lúc mắc sai lầm, điều quan trọng là biết cố gắng để sửa chữa sai lầm với một tinh thần thực sự cầu thị. Dân tộc Việt Nam là một dân tộc anh hùng và nhân đạo. Một dân tộc nhân đạo sẽ luôn tạo cơ hội để người phạm sai lầm chuộc lỗi!  
24/10/13
Đừng vì lợi ích trước mắt!

Đừng vì lợi ích trước mắt!

[Mực tàu] - Đất nước Việt Nam đã trải qua nhiều cuộc kháng chiến kiến quốc và chịu nhiều hậu quả nặng nề. Một trong những hậu quả đó là sự ô nhiễm môi trường do các loại vũ khí hóa học gây ra. Người chịu hậu quả ấy không ai khác đó là nhân dân Việt Nam. Họ là thế hệ của các bậc cha chú trong thủa “khai thiên mở địa”, họ trực tiếp là người coi thường cái chết “quyết tử cho tổ quốc quyết sinh” để chiến đấu vì vận mệnh của quốc gia. Trong chiến tranh, mỗi người dân Việt Nam là những người lính anh dũng thì trong lao động họ cũng anh hùng, họ tiếp tục cống hiến sức lao động để xây dựng đất nước mạnh giàu.
Nhưng thật đáng buồn, có những con người vì lợi ích trước mắt mà quên đi lợi ích chung của cả dân tộc, dám đánh đổi tương lai, vận mệnh của Đất nước bằng lợi ích cá nhân của họ. Trong thời gian gần đây, báo chí đang quan tâm đến một sự kiện làm bất cứ ai đọc đến cũng đau lòng, sự kiện Dân bao vây, tố cáo Công ty CP Nicotex Thanh Thái chôn giấu thuốc trừ sâu (http://dantri.com.vn)

nơi phát hiện chôn thuốc trừ sâu của Công ty CP Nicotex Thanh Thái

Chẳng cần phải nói ra, độc giả sẽ nghĩ tới ngay đến tác hại to lớn của việc làm này. Thế mà bấy lâu nay, hàng trăm người dân hai xã Cẩm Vân, Cẩm Tâm (huyện miền núi Cẩm Thuỷ) và xã Yên Lâm (huyện Yên định) của tỉnh Thanh Hóa đang chịu cảnh sống chung với chất độc. Việc làm gây ô nhiễm mô trường, coi thường tính mạng, sức khoẻ người dân của Công ty CP Nicotex Thanh Thái diễn ra đã nhiều năm, nhưng sự việc chỉ bị phát hiện bởi người dân với sự tiếp sức của báo chí. Đáng lo ngại hơn, vụ việc bước đầu đã được xử lý, nhưng hậu quả nghiêm trọng  còn để lại lâu dài.
          Đến ngày 22/10, sau hơn 10 ngày tiến hành việc khai quật hiện trường các hố chôn chất thải độc hại đã khai quật được 4 vị trí. Tại vị trí đầu tiên theo khai báo ban đầu có 380kg hóa chất được chôn cất. Kết thúc việc khai quật tại đây, đơn vị thi công đã thu gom được hơn 3 tấn chất thải dạng lỏng; hơn 5,4 tấn bùn; hơn 2,4 tấn đất nhiễm độc.
          Vụ việc được phát giác cũng bởi chính người dân. Khi các cơ quan chức năng nhập cuộc thì người dân thì vẫn ngày đêm bám trụ để canh giữ hiện trường. Thậm chí còn lập thêm lều canh gác. Mặc dù đang là những ngày mùa, nhưng người dân vẫn phải thay phiên nhau túc trực cả ngày lẫn đêm quanh công ty này. Thử đặt một câu hỏi rằng trong thời gian này chính quyền và cơ quan chức năng khác đã làm gì mà phải để người dân như vậy? Đây là vụ việc kéo dài đã nhiều năm, tại sao các cơ quan chức năng không phát hiện ra, mặc dù nhân dân đã nhiều lần cảnh báo và kiến nghị? Điều này cho chúng ta hiểu rằng các cơ quan quản lý, nhất là cơ quan quản lý về môi trường của địa phương hoạt động thiếu hiệu quả; việc tiếp nhận và xử lý thông tin, kiến nghị và khiếu nại của người dân chưa thật sự  nghiêm túc, kịp thời.

một số hóa chất thu tại hiện trường nơi Công ty CP Nicotex Thanh Thái chôn giấu

Nếu xét về góc độ đạo đức trong vụ việc “Công ty CP Nicotex Thanh Thái chôn giấu thuốc trừ sâu” thì quả thật đáng lên án. Vì lợi ích của một nhóm người mà hàng ngàn người dân vô tội đã phải gánh chịu hậu quả suốt 15 năm sống trong môi trường bị đầu độc, đã có hàng trăm người dân trong vùng mắc các chứng bệnh về hô hấp, ung thư.. nhiều người đã chết vì các căn bệnh trên, trong đó, có nhiều người tuổi đời còn trẻ. Hơn thế nữa, hậu quả đó sẽ ảnh hưởng tới thế hệ con cháu mai sau của chúng ta và ảnh hưởng đến nòi giống của dân tộc.
Vụ việc công ty CP Nicotex Thanh Thái chôn giấu thuốc trừ sâu một lần nữa gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh về công tác quản lý của các cơ quan chức năng. Chừng nào còn những lý do giải thích kiểu“còn sơ suất” trong những vụ việc phức tạp từ phía các cơ quan chức năng thì cũng là lúc đang đánh mất niềm tin của nhân dân đối với Đảng Cộng sản Việt Nam.
Bài học từ việc Công ty Vedan Việt Nam xả nước chưa qua xử lý ra sông Thị Vải khiến cho người dân Việt Nam chưa hết bàng hoàng thì tiếp tục đến vụ việc Công ty CP Nicotex Thanh Thái chôn giấu thuốc trừ sâu. Hai vụ việc này đều có một điểm chung là do người phát hiện và tố giác. Pháp luật Việt Namsẽ xử lý công minh những cá nhân, tập thể nào liên quan đến việc Công ty CP Nicotex Thanh Thái chôn giấu thuốc trừ sâu. Được kế thừa cuộc sống độc lập, tự do, ấm no, hạnh phức như ngày hôm nay, chúng ta phải luôn khắc ghi truyền thống của cha ông ta có từ bao đời nay: “Bầu ơi thương lấy bí cùng/Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”. Mỗi cá thể độc lập trong xã hội “Hãy lấy cuộc sống của dân làm mục tiêu bảo vệ” (Chủ tịch Hội đồng Dân tộc Ksor Phước), “đừng vì lợi ích trước mắt”,  hãy cảnh giác trước âm mưu và dã tâm phá hoại của các thế lực thù địch ở bất cứ đâu, trong bất cứ thời điểm nào.
Chỉ là chuyện đong đưa…

Chỉ là chuyện đong đưa…

[Đò Ngang] - Thời gian vừa qua, Nhà nghiên cứu âm nhạc Việt Nam Jason Gibbs bài viết của anh về “nên bỏ chữ nhạc sến” , nhạc sỹ H.T cho rằng ca sĩ đua nhau hát nhạc sến là a dua, thiếu nhận thức còn nhạc sỹ Q.T lại khẳng định: “thanh niên mà đắm đuối với nhạc sến là điều bất thường” và xa hơn nữa nhạc sĩ này cho rằng nhạc sến là thị trường cấp thấp và ca sĩ không nên theo.
Những bình luận, ý kiến này làm người yêu mến dòng nhạc bình dân nổi giận, họ cảm thấy bị xúc phạm. Phải chăng dòng nhạc bị gán cái tên tương đối khiếm nhã này có đáng bị gọi như vậy hay không và khi nó đã đi vào quảng đại quần chúng thì giá trị thật nó nằm ở chỗ nào?


Nhạc sến, tức là thể loại nhạc vốn được xem là não tình, u uất, buồn bã, không có nhựa sống... Nhưng cho dù bị đánh giá như thế nào đi chăng nữa, nhạc sến vẫn có chỗ đứng riêng cho mình. Nhạc sang, chắc tạm gọi là thể loại nhạc trữ tình, với giai điệu và ca từ có vẻ “cao cấp” hơn nhạc sến, được chắt lọc hơn nhạc sến…
Kiểu như, nhạc sến: “Anh vẫn đi về qua ngõ nhà em, cô bác họ hàng mừng em lấy chồng”, thì nhạc sang chắc là: “Ta thấy em trong tiền kiếp với cọng buồn cỏ khô. Ta thấy em đang ngồi khóc khi rừng chiều đổ mưa” (chỉ là ví dụ để bạn đọc dễ hình dung, hoàn toàn không có ý gì khác - NL).
Một dạo, không hiểu thế nào, các ca sĩ đang lừng danh của nước mình chuyển sang hát nhạc sến, đi đâu cũng nghe nhạc sến.
Nam ca sĩ hát, rồi nữ ca sĩ hát. Có lúc, lại kết hợp rất nhịp nhàng một nam một nữ, hát những bài từ lâu đã ít nghe, như: “Từ lúc quen nhau chưa nói một lời gì, tỏ tình ta mến nhau... Nhiều đêm ngắm sao, mơ ước duyên mình bền lâu, suốt đời tình thắm sâu”.
Nhạc sang ngày càng vắng đi. Thậm chí, nhạc của phù thủy ngôn từ cũng ít được nhắc đến…
1. Trong bối cảnh đó, một nhạc sĩ lên tiếng. Anh nói đại loại, những thanh niên, trí thức trẻ tuổi thông thạo công nghệ, sành điệu hoặc sở hữu những bộ dàn Hi-End đắt tiền nhưng lại đắm đuối với những ca khúc uỷ mị, sướt mướt có cách đây gần 100 năm thì không nên xem đó là bình thường, mà phải nghĩ rằng đó là sự chênh lệch giữa tốc độ sống và cảm xúc nghệ thuật chính là sự lệch lạc. Thêm nữa, nó biểu hiện cho sự bế tắc, lười biếng, chộp giật của tầng lớp nghệ sĩ và sự đứt gãy xa cách giữa các thế hệ.
Anh nhạc sĩ vừa nói dứt câu, ngay lập tức nhận được vô số những ý kiến có phần gay gắt từ nhiều giới nhắm vào anh, từ văn sĩ cho đến nhạc sĩ, cả thi sĩ lẫn ca sĩ…
Do đặc thù lịch sử, nhạc sến vốn dĩ được xem như là đặc sản của miền Nam. Tôi rất hồ nghi nếu như ai đó bảo rằng, sinh ra và lớn lên ở miền Nam mà lại không thuộc lòng, hát được một đoạn nhạc sến bất kỳ nào. Lâu trước, ngồi chơi với các nghệ sĩ, tôi nghe mấy anh kể rằng trong các chuyến lưu diễn phía Bắc, nhạc sến vẫn được tán thưởng rầm rộ. Nhạc sến hay nhạc sang gì cũng là nhạc. Người nghe nhạc sến, vẫn có thể nghe nhạc sang và ngược lại.
Thụ hưởng giải trí, nên chấp nhận đó là sự thụ hưởng cảm tính rất theo ý thích cá nhân. Tất nhiên là yếu tố giải trí đó phải phù hợp với văn hóa và được pháp luật thừa nhận.
Sợ nhất là thụ hưởng văn hóa theo kiểu a-dua, theo trào lưu… Thấy người ta nghe, mình cũng nghe. Thấy người ta ngưỡng mộ, mình cũng ngưỡng mộ. Nên cá nhân tôi nghĩ, sến hay sang thì có quan trọng gì đâu, vấn đề là mình chọn được thể loại âm nhạc phù hợp với thời điểm mà mình muốn nghe.
2. Sai lầm lớn nhất của con người, chính là thấy cái gì của mình cũng hay, thiên hạ không làm theo mình đều dại. Cực đoan cũng có cái tích cực của nó, nhưng cực đoan đa phần là mang lại tiêu cực nhiều hơn.
Nhạc sĩ đưa ra nhận định trên, là với ý tốt. Đáng tiếc, đó là một ý tốt diễn giải chưa đầy đủ và có phần chủ quan. Hơn nữa, đó là một quan điểm cá nhân. Lấy từ tôi suy ra, tôi luôn tôn trọng quan điểm cá nhân. Nên tôi rất ngạc nhiên khi nhạc sĩ đưa ra quan điểm, còn những người tranh luận ấy lại toàn công kích vào nhạc sĩ. Nói theo kiểu thời thượng hiện nay thì, “tranh luận theo kiểu bỏ bóng đá người”.
Xét cho cùng, vụ tranh luận ầm ĩ này cho dù có “bỏ bóng đá người” hay “bỏ người đá bóng”, thì vẫn có mặt tích cực. Đây thật sự là một cơ hội của những người làm nghề chiêm nghiệm lại chính mình, khi mà đời sống văn nghệ bị khuấy động lên một cách ầm ào.
3. Người làm nghệ thuật phải luôn nhớ rất kỹ, công chúng không bao giờ là đối tượng có lỗi. Sự thụ hưởng văn hóa của đám đông nằm nửa trong nửa ngoài bàn tay của nghệ sĩ.
Nghệ sĩ giỏi, đám đông ở lại. Nghệ sĩ tồi, đám đông tuột ra. Người sáng tạo không thể có tư duy: “Không thích sự sáng tạo của tôi, anh đúng là chẳng biết gì về nghệ thuật”. Người sáng tạo, phải điều chỉnh thích hợp để đám đông chấp nhận sáng tạo của mình là một nghệ thuật đầy hấp dẫn.
Quan trọng hơn, sến đã đi sâu vào tiềm thức của rất nhiều người, lấy từ tôi suy ra, ngày bé nghe mẹ hát, lớn lên nghe chị hát... mãi thành quen. Muốn quên đi, là điều không thể. Mà thật lòng, cũng không hề muốn quên. Ai mắng thế nào, thì đành chịu.
Khi mà đám đông quay lại tìm nhạc sến, ca sĩ trở lại hát sến, thì đó là lúc những người làm nghề phải đặt câu hỏi như là nỗi trăn trở, mình yếu kém ở đâu để họ rời bỏ hiện tại, tìm về quá khứ (không phải, cứ tìm về quá khứ là một sự thụt lùi, nghĩ vậy thì còn non và xanh lắm - NL).
Nên cho đám đông một lựa chọn tốt đẹp, trước khi đưa ra phán xét. Sai lầm nhất hiện nay của một số cá nhân, chính là đưa ra phán xét mà không cho người mình phán xét bất cứ cơ hội nào để lựa chọn một sự khác biệt.

( Theo ANCT)
no image

Thư gửi chị Táo Y tế

Ối chao chị Táo Y tế ơi
Em sợ quân của chị lắm rồi
Cái nghề vốn cứu nhân độ thế
Mà đụng vào đâu cũng chết người!

"Nhân bản" Hoài Đức vốn chưa yên
Tráo thủy tinh thể lại nổi lên
Tiêm chủng trẻ em dăm đứa chết
Xử lý đến đâu, chị có quên?

Thanh Hóa, chị kia, rõ khổ chưa?
Tiền thì chả có để mà đưa
Chậm mổ, mất luôn con lẫn mẹ
Đền tiền, người đã khuất núi Nưa.

Phòng khám không phép thì tràn lan
"Bác sĩ" bên Tàu cũng từng đàn
Tiền thì thu giá đến cắt cổ
Toàn "Maria", dân chết oan.

Bệnh viện thì chả thấy đầu tư
Mỗi giường nằm tới tận ba, tư
Chị có xuống thăm vẫn cảnh ấy
Nằm trong gậm giường rên ử ư.

Máy móc nhà nước thì lắt lay
Để cho "nhóm lợi ích" bắt tay
Đem đồ tư nhân vào "hợp tác"
Giá cao mà được thu tiền ngay.

"Y đức", chữ Tàu khó học thay
Giờ tiền đi trước mới là hay
Khẩu hiệu: Cấm phong bì triệt để
Thì đòi tiền mặt, trao tận tay.

Thế nên nâng ngực, lại chết người
Xăm mắt, hút mỡ cũng đi đời
Đem xác bệnh nhân quăng xuống nước
Bác sĩ thành ra quân giết người!

Thế nên chị Táo Y tế ơi
Chị có còn thương dân chúng tôi
Mong chị sửa sang ngành từ gốc
Để danh "Từ mẫu" lưu với đời!
(Facebook Cụ rùa khó tính)
 Để trở thành danh họa nổi tiếng…!

Để trở thành danh họa nổi tiếng…!

[Kin Kin] - Hội họa là một trong 7 môn nghệ thuật của con người và để thành công trong hội họa hay bất kỳ lĩnh vực nào của cuộc sống cũng đều phải trải qua quá trình khổ luyện với quyết tâm và lòng say mê cao độ. Không chỉ vậy để thực sự nổi tiếng bạn phải có cho mình một sự khác biệt so với phần đông những người đồng nghiệp của mình. Thông thường sự khác biệt đó sẽ đến từ năng khiếu đặc biệt của người đó. Năng khiếu không thể do rèn luyện mà có vì đó là thiên bẩm và những người có cái thiên bẩm đó được chúng ta gọi là thiên tài. Trong lịch sử hội họa có thể dễ dàng điểm diện chỉ danh những thiên tài như Pi Cát Sô; Van Gốc hay Lê Ô Na Đờ Vanh Xi … Họ là những thiên tài thực thụ kèm theo đó là sự nổi tiếng và công nhận của toàn nhân loại.
          Tuy nhiên trong hoàn cảnh hiện nay, để trở thành danh họa đôi khi chúng ta không cần đến cái thiên bẩm mà những bậc tiền nhân nêu trên sở hữu. Ban đầu tôi cũng nghi hoặc lắm nhưng gần đây sau khi biết được một "người quen" của mình đã trở nên ngày một nổi tiếng nhờ những bức họa của mình thì tôi đã có chút đổi mới trong việc nhìn nhận vấn đề này.
         

(Tự họa của Cù danh họa trên tay vợ mình)
          Trong hình là một trong những bức hình đã và đang trở nên nổi tiếng của "người quen". Nhìn chữ ký chắc các bạn dễ dàng nhận ra danh họa ấy là bằng hữu "Cù con" của chúng ta.
Hãy so sánh bức họa trên với trường hợp dưới đây !!!!!


Thoạt nghĩ có lẽ là:" Chẳng liên quan?"
          Tuy nhiên xem xét lại cái hoàn cảnh ra đời của tác phẩm tự họa mình của danh họa "Cù con" tôi lại nhận ra rằng bức tranh kia trở nên nổi tiếng cũng có cái lý của nó các bạn ạ! Không cần bàn đến khía cạnh hội họa cũng như giá trị nghệ thuật (vì có bàn chắc cũng chẳng có gì nhiều để mà nói) thì hoàn cảnh ra đời cũng như những ồn ào xung quanh tác giả của bức tranh này cũng tự thân nó tạo nên cái khác biệt để trở nên nổi tiếng rồi.
          Danh họa họ Cù kia đã phải sống cuộc sống "khổ cực" để có thể thai nghén, mang nặng đẻ đau rồi "vượt cạn" sáng tác nên tác phẩm này. Thậm chí để làm tăng thêm tính ly kỳ về bức tranh danh họa họ Cù còn tuyệt thực lần 2, hờn dỗi để đòi đưa bức tranh này ra công khai đấy các bạn ạ!
          "Khổ cực" là thế! danh họa họ Cù tăng cân vù vù; mặt mũi núc ních hơn cả khi chưa "thai nghén". Rồi trong hoàn cảnh bị giam cầm như đi an dưỡng, người ta còn ưu tiên cho anh ta được gặp vợ tại "buồng hạnh phúc" để anh ấy có thêm "hứng" và "cảm" ra bức tranh này.
          Như một số bài viết gần đây có nói đến chuyện tuyệt thực cũng như ý nghĩa và mục đích của việc này, họa sĩ họ Cù chắc hẳn biết điều đó. Và rồi anh đã hành động như chúng ta đã thấy! tuyệt thực để đòi công khai tác phẩm của mình. Thật cao quý! Nghe qua có lẽ mọi người sẽ nghĩ tác phẩm của anh phải có giá trị lớn lao lắm lắm thì mới có thể khiến tác giả chấp nhận "hy sinh" như vậy! Đến đây cái tính ly kỳ và sự khác biệt của tác phẩm này đã được đẩy lên đến đỉnh của cao trào để rồi khi mọi người nhìn thấy nó thì lại thất vọng và cười thầm trong bụng ….
          Trong hoàn cảnh đi "nghỉ dưỡng" trong trại giam và thật rảnh vì không có việc gì làm, phải chăng máu nghệ sĩ tiềm ẩn trong anh được dịp khai quật hay đây chỉ là một chiêu trò gây scandal không lạ mà cũng chẳng cũ trong giới Showbiz hiện nay. Hiện tượng này khiến tôi liên tưởng đến chiêu trò mà con người ta huấn luyện chó hay cá heo để chúng biết ngậm cọ màu rồi nghệch ngoạc bôi lên giấy vài nét vô chủ định sau đó mang rao bán những bức tranh đó cho mấy khán giả hiếu kỳ vậy. Tranh thì chẳng có gì đặc sắc nhưng tác giả và hoàn cảnh sáng tác thì lại được sắp xếp để trở nên khác thường một cách nhạt nhẽo …..


Một số quan điểm của phái “Diều hâu” trong lực lượng quân đội trung quốc về Biển Đông

Một số quan điểm của phái “Diều hâu” trong lực lượng quân đội trung quốc về Biển Đông

[Huyền Vũ]
1.     Diều hâu Kiều Lương: dùng thủ đoạn vờ như “không kích nhầm” sẽ giúp Trung Quốc giành phần thắng ở Biển Đông mà đỡ mang tai tiếng.

Diều hâu Kiều Lương, lên báo “hiến kế” rằng Trung Quốc cũng nên dùng cách này để giải quyết tranh chấp ở Biển Đông. Theo viên tướng văn công, chỉ biết hét hò này thì ở Biển Đông có thể phải dùng hỏa lực để giành lợi thế, nhưng những vụ kiểu “không kích nhầm” sẽ làm Trung Quốc đỡ tai tiếng và ít bị chỉ trích hơn.
2.     Diều hâu La Viện: mạnh mồm tuyên bố Trung Quốc có thể sẽ viện tới vũ khí hạt nhân nếu “lợi ích cốt lõi” của nước này bị đe dọa

Người này tự nhận là một người tỉnh táo nhưng kỳ thực ông có “táo” nhưng không có “tỉnh”. Mang danh một thiếu tướng tự nhận là tỉnh táo nhưng suốt ngày hung hăng, hiếu chiến khi kêu gọi sử dụng sức mạnh quân sự trong tranh chấp vùng Biển Đông, và với những chiêu lừa đầy thủ đoạn nhưng mới ở bậc trung bình khá như: Trang bị vũ khí cho tàu cá nhằm đảm bảo cho ngư dân, nhưng trên thực tế là nhằm giành quyền kiểm soát biển đông của Việt Nam
3. Diều hâu Thích Kiến Quốc: sự hiện diện của tàu chiến Trung Quốc tại Biển Đông, xâm phạm vào hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam là “hoàn toàn hợp pháp”.
Tưởng chừng diều hâu này có thiện chí khi khi tham dự Đối thoại An ninh Châu Á Shangri- la lần thứ 12 tại Singpore hồi tháng 6, khi lớn tiếng khẳng định Trung Quốc ưa hòa bình và giải quyết trên phương diện hòa bình “sẵn sàng đối thoại nhằm giải quyết những tranh chấp trên Biển Đông” Nhưng thật ra đó chỉ là một luận điệu nhằm che mắt những hành động điên cuồng bảo vệ hành động xâm phạm chủ quyền bất chấp luật pháp quốc tế cũng như bất chấp chất vấn từ đại biểu (Trung Quốc liên tiếp chủ động sử dụng nhiều biện pháp quân sự - dân sự nhằm gây hấn ở Biển Đông, khiến tình hình trở nên căng thẳng, song ông Thích lại dám lớn tiếng cảnh báo “các nước trong khu vực hạn chế xây dựng liên minh quân sự, thiết lập kẻ thù tưởng tượng và hành động chống lại một bên thứ 3” )
4. Diều hâu Hàn Húc Đông: dùng vũ lực để đối phó với các quốc gia “dám” tranh chấp với mình trên Biển Đông.

Một giáo sư mang hàm đại tá, chắc chữ nghĩa văn xuôi cũng nhiều, không chăm lo nghiên cứu, gần cuối cuộc đời nhưng lại thích cầm binh đi nghênh chiến. Lịch sử đã để lại nhiều đau thương về cuộc chiến của đất nước nhưng vẫn hung hăng bỏ qua các biện pháp hòa bình thông qua ngoại giao, đồng thời khiêu khích khi đặt câu hỏi tại sao bây giờ Trung Quốc không tiến hành các động thái quân sự tại quần đảo Trường Sa của Việt Nam.
5. Diều hâu Trương Triệu Trung lộ với dã tâm: "Thôn tính mà không cần gây chiến"
Đây là một phát ngôn của diều hâu không quân mang hàm thiếu tướng. Với sự ảo vọng và đầy hoang tưởng của mình. Diều hâu này đã đưa ra những luận điệu vô cùng thâm độc, nhưng thực tế thực hiện thì chỉ có thể trên lý thuyết.
“Đối với những hòn đảo nhỏ, chỉ có vài binh lính của các nước đóng quân trên đó, không có thức ăn, thậm chí là nước uống. Nếu chúng ta thực hiện chiến lược cải bắp, họ sẽ không thể gửi được thực phẩm và nước uống lên các đảo. Nếu không được cung cấp thực phẩm trong một đến hai tuần, các binh sỹ sẽ tự rời khỏi đảo. Một khi rời đi, họ sẽ không bao giờ có thể trở lại”.
Chiến lược cải bắp của gã diều hâu họ Trương này vô cùng thâm độc: chiến lược này được thực hiện bằng cách cho tàu cá xâm nhập ở vòng một, vòng hai tới lượt các tàu Hải giám, tàu Ngư chính tuần tra, giám sát, hộ tống và vòng ngoài là các tàu Hải quân. Bằng cách này, các tàu của “đối thủ” sẽ phải xin phép Hải quân Trung Quốc và cơ quan quản lí ngư nghiệp nếu muốn đi vào sâu bên trong các vùng biển đó.
6. Diều hâu Bành Quang Khiêm: “nếu Việt Namtiếp tục diễu võ dương oai, múa trên lưỡi dao, sớm muộn có ngày Việt Nam sẽ ngã trên lưỡi dao”.
Theo diều hâu Bành Quang Khiêm – một người từng là văn công, chỉ biết viết lách, nhưng ưa những lời nói chợ búa, côn đồ hơn: "Trung Quốctừng dạy Việt Nam một bài học, nếu Việt Namkhông chân thành sẽ còn nhận bài học lớn hơn.” Gần đây diều hâu này còn dùng những ngôn từ kích động và hung hăng như "nếu Việt Nam tiếp tục diễu võ dương oai, múa trên lưỡi dao, sớm muộn có ngày Việt Namsẽ ngã trên lưỡi dao."
Gã diều hâu họ Bành này thường được các tờ báo Hồng Kông mời đến phỏng vấn như là một nhân vật “hot” đến từ Đại lục về những vấn đề quân sự.
                                                                                     






Copyright © 2012 The Best Template Blogger All Right Reserved