BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT

Rss

21/10/13
Ngày về cũng là ngày anh ra đi mãi mãi!

Ngày về cũng là ngày anh ra đi mãi mãi!

[Mực tàu] - Mấy ngày nay không khí đau thương bao trùmkhu phố phường Thành Tô, quận Hải An, Thành phố Hải Phòng khi hay tin trung úy Đinh Văn Nam hy sinh trong khi làm nhiệm vụ
Thiếu úy Đinh Văn Nam, sinh năm 1982, là y sĩ thuộc Hải đội 3, Lữ đoàn 125 - Bộ Tư lệnh Hải quân. Anh đã có nhiều năm liền công tác tại hải đảo xa xôi của Tổ quốc, với những đóng góp to lớn của mình thiếu úy Đinh Văn Nam đã được cấp trên đồng ý ra quyết định chuyển công tác về tiểu đoàn 45 tại Hải Phòng cho gần gia đình. Trước ngày hi sinh, anh Namvừa có chuyến công tác 70 ngày liên tục trên đảo. Ngày 16/10, trong khi đang trở về, anh và đồng đội lại nhận được tin có tàu mắc cạn tại đảo Phan Vinh thuộc quần đảo Trường Sa, anh cùng đồng đội không ngần ngại quay lại cứu hộ. Trong lúc đang làm nhiệm vụ cứu nạn, một tai nạn đã xảy ra khiến anh Namngã xuống biển, khi đồng đội cứu được anh lên thì anh đã vĩnh viễn ra đi.
Vợ anh, chị Đinh Thị Kim Thoa đã ngã quỵ khi nghe tin anh hi sinh. Dường như mọi thứ xảy ra quá đột ngột với người mẹ trẻ mới sinh con được 20 tháng tuổi. Từ ngày cưới anh chị mới gặp nhau được 3 lần, đó đều là những lần anh tranh thủ ghé về thăm chị trong những lần công tác gần nhà. Ôm chặt đứa con gái mới 20 tháng tuổi vào lòng chị Thoa khóc nức nở: “đêm trước ngày mất anh ấy còn gọi về nói chuyện với tôi rất nhiều. Anh ấy bảo ít hôm nữa anh chuyển về gần hai mẹ con em rồi. Anh biết em ở nhà nuôi con một mình vất vả, thiếu thốn. Mong em cố chờ anh về anh bù đắp lại”.

Là con trai duy nhất trong một gia đình có truyền thống trong lực lượng hải quân, mẹ anh bà Nguyễn Thị Mùi nấc lên từng cơn đau đớn:“Tôi mất đứa con trai duy nhất của mình vĩnh viễn rồi. Chờ ngày con về để nương tựa tuổi già ai ngờ ngồi đây chờ con về để mai táng cho con!”.
Liệt sĩ Đinh Văn Nam đã vĩnh viễn ra đi để lại nỗi đau vô hạn cho người mẹ già, vợ trẻ và con thơ…khi mà đứa con gái mới 20 tháng tuổi của anh còn chưa kịp quen mùi bố.

Dự kiến, hôm nay ngày 21/10 thi hài của anh sẽ được đồng đội đưa về quê tại phường Thành Tô, quận Hải An, Hải Phòng để mai táng theo đúng nguyện vọng của gia đình. Trước sự hi sinh dũng cảm liệt sĩ, thiếu úy Đinh Văn Nam đã được truy phong từ lên trung úy.
19/10/13
Ngày phụ nữ Việt Nam (20/10) – sự ra đời không phải ai cũng biết!

Ngày phụ nữ Việt Nam (20/10) – sự ra đời không phải ai cũng biết!

          Ngày Phụ nữ Việt Nam là một ngày lễ kỷ niệm nhằm tôn vinh phụ nữ được tổ chức vào ngày 20 tháng 10 hàng năm ở Việt Nam Vào dịp này, phụ nữở Việt Nam, cũng như tại các nơi khác trên thế giới, được nhiều người bày tỏ sự quan tâm và tôn vinh dưới nhiều hình thức nhưng phổ biến nhất vẫn là tặng hoa hồng, thiệp và kèm theo những lời chúc mừng. Tuy nhiên, thực tế không phải người phụ nữ, hay người đàn ông Việt Nam nào cũng biết về nguồn gốc quả ngày này.
Ngày phụ nữ Việt Nam ra đời gắn với bối cảnh lịch sử của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Ngày 20 tháng 10 năm 1930, Hội Phụ nữ phản đế Việt Nam (nay là Hội liên hiệp phụ nữ Việt Nam) chính thức được thành lập, để đánh dấu sự kiện này, Đảng cộng sản Việt Nam đã quyết định chọn ngày 20 tháng 10 hằng năm làm ngày truyền thống của tổ chức này, đồng thời cũng xem đây là ngày kỉ niệm và tôn vinh phụ nữ Việt Nam, lấy tên là "Ngày Phụ nữ Việt Nam".
 
 
Sự ra đời của Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam 
Lịch sử dân tộc Việt Nam là lịch sử đấu tranh dựng nước và giữ nước, trong đó, phụ nữ Việt Nam giữ một vai trò trọng yếu
Phụ nữ Việt Nam vốn sinh ra trong một đất nước với nền văn minh nông nghiệp, dựa trên nền tảng nghề trồng lúa nước và thủ công nghiệp nên phụ nữ Việt Nam đã trở thành lực lượng lao động chính. Bên cạnh đó, nước ta luôn luôn bị kẻ thù xâm lược, đời sống nghèo khổ. Từ thực tế đó mà người phụ nữ Việt Nam có bản sắc phong cách riêng: họ là những chiến sĩ chống ngoại xâm kiên cường dũng cảm; là người lao động cần cù, sáng tạo, thông minh; là người giữ vai trò đặc biệt quan trọng trong việc giữ gìn, phát triển bản sắc và tinh hoa văn hoá dân tộc; là những người mẹ dịu hiền, đảm đang, trung hậu đã sản sinh ra những thế hệ anh hùng của dân tộc anh hùng.
Dưới chế độ phong kiến và đế quốc, phụ nữ là lớp người bị áp bức, bóc lột, chịu nhiều bất công nhất nên luôn có yêu cầu được giải phóng và sẵn sàng đi theo cách mạng. Ngay từ những ngày đầu chống Pháp, phụ nữ đã tham gia đông đảo vào phong trào Cần Vương, Đông Kinh Nghĩa Thục, Đông Du, còn có nhiều phụ nữ nổi tiếng tham gia vào các tổ chức tiền thân của Đảng Cộng sản Việt Nam như: Hoàng Thị Ái, Thái Thị Bôi, Tôn Thị Quế, Nguyễn Thị Minh Khai...
Từ năm 1927 những tổ chức quần chúng bắt đầu hình thành và thu hút đông đảo tầng lớp phụ nữ như: Công Hội Đỏ, Nông Hội Đỏ, các nhóm tương tế, tổ học nghề và các tổ chức có tính chất riêng của giới nữ như:
- Năm 1927 nhóm các chị Nguyễn Thị Lưu, Nguyễn Thị Minh Lãng, Nguyễn Thị Thủy là ba chị em ở làng Phật Tích (Bắc Ninh) tham gia Thanh niên Cách mạng đồng chí Hội, các chị tuyên truyền, xây dựng tổ học nghề đăng ten và học chữ.
- Nhóm chị Thái Thị Bôi có các chị Lê Trung Lương, Nguyễn Thị Hồng, Huỳnh Thuyên tham gia sinh hoạt ở trường nữ học Đồng Khánh.
- Năm 1928, nhóm chị Nguyễn Thị Minh Khai cùng Nguyễn Thị Phúc, Nguyễn Thị An tham gia sinh hoạt hội đỏ của Tân Việt. Nhóm này liên hệ với chị Xân, chị Thiu, chị Nhuận, chị Liên thành lập tờ Phụ nữ Giải phóng ở Vinh.
- Năm 1930, trong phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh, ở Nghệ An, Hà Tĩnh có 12.946 chị tham gia phụ nữ giải phóng, cùng nhân dân đấu tranh thành lập chính quyền Xô Viết ở trên 300 xã. Ngày 1/5/1930, đồng chí Nguyễn Thị Thập đã tham gia lãnh đạo cuộc đấu tranh của hơn 4.000 nông dân ở hai huyện Châu Thành, Mỹ Tho, trong đó có hàng ngàn phụ nữ tham gia.
- Ngày 3/2/1930, Đảng Cộng sản Đông Dương thành lập. Cương lĩnh đầu tiên của Đảng đã ghi: “Nam nữ bình quyền”. Đảng sớm nhận rõ, phụ nữ là lực lượng quan trọng của cách mạng và đề ra nhiệm vụ: Đảng phải giải phóng phụ nữ, gắn liền giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp với giải phóng phụ nữ. Đảng đặt ra: Phụ nữ phải tham gia các đoàn thể cách mạng (công hội, nông hội) và thành lập tổ chức riêng cho phụ nữ để lôi cuốn các tầng lớp phụ nữ tham gia cách mạng.

Chính vì vậy mà ngày 20/10/1930, Hội Liên hiệp Phụ nữ chính thức được thành lập. Sự kiện lịch sử này thể hiện sâu sắc quan điểm của Đảng đối với vai trò của phụ nữ trong cách mạng, đối với tổ chức phụ nữ, đối với sự nghiệp giải phóng phụ nữ.
                                                                                  Nguồn: http://hoilhpn.org.vn
Thương lắm, Miền Trung ơi !!!

Thương lắm, Miền Trung ơi !!!

[Đò Ngang] - Ai cũng biết miền Trung là “rốn lũ”, mỗi mùa mưa bão là mỗi mùa tan hoang mất mát. Chẳng có nơi đâu trong dải đất hình chữ S này lại hứng chịu nhiều thiên tai nặng nề như miền Trung. Đất nước ta giáp biển Đông, có hơn 3000 km bờ biển. Cơn bão nào xuất hiện ở biển Đông cũng làm cho dân ta lo chống đỡ một cách tích cực. Song thiên tai là “bất khả kháng”, gió bão mưa lớn đổ vào vùng đất nào từ Móng Cái đến Cà Mau cũng là vào Việt Nam. Nhưng có lẽ, miền Trung lại là địa bàn hứng chịu tai họa của thiên nhiên nhiều nhất, đôi khi là khốc liệt nhất.

Siêu bão số 10 (tên quốc tế là Wutip – Con bướm) và bão số 11 (Nari) đã và đang  tàn phá nặng nề người và đất nơi đây, gây ra những tổn thất hết sức nặng nề đối với các tỉnh miền Trung. Hàng chục người thiệt mạng và mất tích, hàng trăm người bị thương; hàng trăm nghìn ngôi nhà, trường học, trạm y tế bị tốc mái, sập đổ, ngập sâu trong nước; hàng trăm tàu thuyền bị chìm, hư hỏng, hàng trăm nghìn hecta hoa màu bị hỏng….Bao gia đình đang lâm vào cảnh màn trời chiếu đất, mong không biết đến khi nào mới có tiền để dựng lại mái nhà; bao em nhỏ đang khát khao được ăn đủ, mặc đủ và được cắp sách đến trường; dịch bệnh, đói rét, thiếu thốn…Đồng bào miền Trung tự mình vươn lên 
trong chiến đấu chống ngoại xâm thì cũng đang tự
gồng mình vươn 
lên trong chiến đấu chống thiên tai…
.
Miền Trung là đất "ăn chơi"
Năm vài trận bão khắp nơi chuyển nhà
Trước lũ nhà lát gạch hoa
Lũ xong nhà lát phù sa vàng khè
Lũ về lay lắt ngọn tre
Tả tơi nón lá mẹ che nửa đầu
Bố lo chống lại giàn bầu
Em nhòe nước mắt thương trâu, khóc gà
Lũ ngâm bác rám màu da
Lũ nhuộm mái tóc ông bà bạc hơn
Lũ bôi con dốc thêm trơn
Lũ mang tang tóc tủi hờn về đây
Ai về gửi giúp nơi này
Về miền đất ấy một giây ân tình
Miền Trung đất mẹ quê mình
Xin trời trả giúp yên bình về đây
18/10/13
no image

Nguyễn Bá Chổi – Chú thật liều lĩnh!

[Me Lo] - Hôm qua anh thấy chú chơi cái tít “Hạ cờ… ta”, mà anh thấy chú thật liều lĩnh, chú nói  là: “Ngay khi cả nước còn đang chìm trong tang thương của ngày Quốc tang thứ 2, ngay khi chiếc xe cuối cùng rước linh cữu Đại tướng vừa khuất bóng khỏi nội thành Hà Nội, loa phường tại nhiều địa bàn trọng điểm Hà Nội đã ra rả yêu cầu các hộ gia đình khẩn trương hạ cờ rủ. Các công sở đồng loạt bỏ cờ rủ khi linh cữu Đại tướng chưa ra khỏi địa bàn Thủ đô. Công an và cán bộ cơ sở đi từng nhà yêu cầu mọi người dân triệt để chấp hành lệnh của UBND Thành phố. Nhân dân vô cùng ngỡ ngàng tưởng đã có một cuộc lật đổ chính quyền vừa xảy ra tại Thủ đô...” 
Anh không cần đọc hết những gì chú bôi bẩn trên diễn đàn, nhưng như thế quá đủ để anh khẳng định cho chú rằng, chú liều quá. Chú xúc phạm đến cả Đại tướng, đến tất cả sự nghiêm trang trong 2 ngày quốc tang, chú đã chống lại một sự thật, sự thật đó không chỉ liên quan đến cá nhân một con người mà là cả dân tộc. Tôi không biết chú ở đâu mà ngồi vẽ ra cái kịch bản vỉa hè như vậy, nhưng tôi sẽ cho chú thấy sự thật, một sự thật nếu đọc xong tôi tin rằng chú sẽ quỳ xuống mà xin nhân dân tôi tha thứ!
Thư nhất, nhà tôi ở quận Ba Đình, trong 2 ngày đại tang, đến tận lúc linh cứu Đại tướng được đưa về cội nguồn nơi Người được sinh ra và lớn lên thì ở Hà Nội vẫn tràn trong không khí ảm đạm của ngày cuối tuần vì quốc tang Đại tướng, cờ vẫn rủ, chưa ai cất cả. Bởi trong thâm tâm của người dân thủ đô, có lẽ ngoài tấm lòng tôn kính với Đại tướng thì cờ rủ là nơi để họ hướng đến và nhớ thương ngài. Tối đó, gia đinh tôi và hàng xóm, cùng tất cả bà con chưa ai muốn gở bở cở cả. Tôi đã sốc khi đọc được bịa văn của chú, tuy nhiên chú nói là một số địa bàn trọng điểm ở thu đô mới xảy ra chuyện yêu cầu gỡ bỏ cở rủ. Tôi nghĩ quận Ba Đình chả nhé không phải là quận trọng điểm, để cận thận hơn sáng nay đi làm tôi còn hỏi các đồng nghiệp ở cơ quan về việc hạ cờ rủ thế nào? Chả ai trả lời như chú cả, điều đó cho thấy chú là tay bịa đặt trắng trợn!bịa đặt cái gì? Bịa đặt cái thiêng liêng của tổ quốc tôi, tôi biết chú không phải là người dân đất Việt, vì là người con đất Việt họ sẽ không bịa đặt láo đến thế!chú đứng nghĩ cứ lấy một cái họ “nguyễn” là thành người con đất Việt à, chú nhầm rồi Chuổi ạ!
Thứ 2, xét về góc độ tâm sinh lý, nếu những ngày qua chú chịu khó xem phim ảnh. Nếu chú ngày nào cũng qua nhà Đại tướng như tôi thì chú sẽ thấy tình cảm của nhân dân tôi với Đại tướng như thế nào. Tôi đã đỡ một cụ bà hơn 90 tuổi vào nhà để viếng Đại tướng, đã chứng kiến một cựu chiến binh tuổi ngoài thất thập đi xe máy một mình từ Lạng Sơn về Hà Nội mong viếng Đại tướng, chứng kiến cả một dòng họ hàng mấy trăm người đi từ miền trung  ra tiến biệt Đại tướng lần cuối. Đây chỉ là một vài tình cảm mà tôi trực tiếp chứng kiến của hơn 80 triệu trái tim người dân Việt tiếc thương khi đại tướng ra đi.
Với những tình cảm thiêng liêng như thế, tôi hỏi chú liệu sẽ có chuyện người dân gỡ bỏ cờ rủ như chú nói không? Liệu có lực lượng chức năng nào lại đi làm cái điều như chú nói không? Không phải nói nhiều tôi biết chú đọc đến đây, chú đang rất hối hận và bừng tỉnh về một sự thật mà chú chưa từng biết đến. Nhưng chú cũng đừng buồn quá mà ảnh hưởng đên sức khỏe, người dân Việt Nam luôn có lòng khoan dung, rộng lượng với con người, với cả các dân tộc vốn là thù địch với nhân dân Việt Nam, huống gì chú chỉ là một cá nhân ngoại bang nào đó.

Như vậy, xét dưới góc độ thực tiễn mà chú chưa từng biết, chú chưa hiểu về dân tộc tôi và xét về quy luận logic của tâm sinh lý mà cả thế giới này công nhận, thì chú đều sai hết cả. Thực tiễn chú không biết thì tôi không trách, nhưng quy luật về tâm lý thì tôi phải trách chú. Chú cũng có cha có mẹ, dân tộc chú có lẽ cũng có các vị cho là anh hùng… cả dân tộc chú, trong đó có chú đều tôn sùng họ. Khi chú đã có niềm tin tôn kính, niềm kính phục thiêng liêng vào các vị ấy, thì liệu chú có làm những điều tương tự  như chú nói về dân tộc tôi không? Đến đây tối biết chú đang rất rằn vặt bản thân về những việc ngu dốt mình vẽ ra. Nhưng thôi, đánh kẻ chạy đi chứ không đánh người chạy lại. Anh nghĩ nếu chú thực sự là người có tâm lý, tình cảm, kết hợp với những thông tin tôi cung cấp cho chú thì chú sẽ hối hận mà lăn ra ngất. Chú hãy quỳ xuống mà cầu xin tha thứ về những gì chú vẽ ra, nếu chú cảm thấy ngại xin lỗi thì tôi có thể giúp chú chuyển lời đến toàn bộ nhân dân tôi, mặc dù chú không đủ tư cách để xin cả dân tộc tôi tha thứ, như vậy thì kệch cỡm quá. Nhưng thôi, dân tộc tôi không chấp kẻ như chú làm gì, cố gắng mà sống để trở thành người lương thiện nhé chú!
Thân gửi những con người tự nhận mình là “yêu nước”!

Thân gửi những con người tự nhận mình là “yêu nước”!


[Mực tàu]

         Thân gửi các bạn những cảm nhận từ trong suy nghĩ của tôi, một người con đất Việt.
          Gần đây mỗi khi vào các diễn đàn cộng đồng người Việt, tôi lại thấy các bạn kêu gào về đất nước, các bạn nói mình yêu nước và đang có những hoạt động để chứng tỏ cho mọi người thấy.
          Các bạn đã làm gì nhỉ? À đúng rồi, các bạn lên các điễn đàn của cộng đồng người Việt để kêu gào phản đối, để kể tội những khuyết điểm của những người lãnh đạo đất nước Việt Nam. Biểu tình chống ĐCS Việt Nam, chính quyền nhà nước Việt Nam.
          Ví dụ nhé, tôi có lên một diễn đàn thấy các bạn có đăng một video nói xấu thủ tướng Việt Nam và nội dung bình luận như sau: Video dài 22 phút nhưng chỉ có 4 phút đầu nói về Thủ Tướng , “Tiến Sĩ  Lớp Ba Đầu Làng” NguyễnTấn Dũng thôi . Ngay từ đầu NTD chắc đã cảm thấy sợ bị ám sát nên cứ loay hoay về cái cửa phía sau lưng quá lộ liễu nên phàn nàn vơí Thủ Tướng Pháp đòi kéo màn cửa lại … Khúc này cũng đã đủ cười vỡ bụng rồi .
Thêm một chi tiết khác mà các ký giả Pháp không biết để cười vì họ không hiểu tiếng Việt .
Nguyễn Tấn Dũng nói như sau : “Xin bày tỏ vui mừng được trở lại thăm nước Pháp ở Châu Âu và trên thế giới ! .
Còn thua dân “mọi” Phi Châu xa lắc xa lơ … Đúng là “bọ hung” lên làm người !”
          Tôi thấy các bạn bình luận sôi nổi và vui vẻ lắm nhưng thú thực thì tôi đang buồn cười cho sự ngây thơ thiếu hiểu biết và sự non kém về nhận biết chính trị của các bạn. Để tôi phân tích cho các bạn hiểu nhé “những người con yêu nước”:
          Thứ nhất, các nguyên thủ quốc gia là người đại diện cho một dân tộc một quốc gia họ có quyền thể hiện cho thế giới thấy được ngôn ngữ, văn hóa, trang phục truyền thống của quốc gia mình đó là quyền tự hào về văn hóa dân tộc mình. Các bạn có thể thấy nguyên thủ của các quốc gia như Ấn độ, Malaysia, Indonexia và hầu hết các nước Trung đông khi đi dự các cuộc họp thượng đỉnh hay tiếp đón các nguyên thủ các quốc gia khác hầu như họ luôn mặc trang phục truyền thống của quốc gia mình. Và khi  họ phát biểu hầu hết các nước có ngôn ngữ riêng đều phát biểu bằng ngôn ngữ của dân tộc mình đó là niềm tự hào, tự tôn của quốc gia dân tộc họ chứ không phải họ không thể nói được ngoại ngữ.
          Thứ hai, các bạn nói thủ tướng Việt Nam sợ bị ám sát. Thật buồn cười vì bị vu cáo như vậy, nhưng cũng xin thưa các bạn thực tế là từ trước đến nay tình hình an ninh, chính trị của của các nước phương tây rất phức tạp. Cụ thể lịch sử đã chứng minh các vụ ám sát nguyên thủ quốc gia đa số diễn ra ở phương tây, các nguyên thủ nên lo lắng về điều đó. Nếu ở Việt Namthì tôi lại nói khác vì các nguyên thủ quốc gia sang thăm Việt Nam họ chạy bộ, đi dạo, thăm quan mà không phải lo lắng điều gì, không cần phải người bảo vệ. Các bạn hiểu vì sao không? Vì Việt Nam tình hình an ninh, chính trị luôn được đảm bảo và người dân luôn sống hạnh phúc và yêu chuộng hòa bình.
          Tôi nói vậy thôi, vì nếu nói tiếp tôi chỉ thấy buồn cười vì những lời các bạn nói, tôi là một người con đất Việt và cũng như bao nhiêu người Việt yêu nước khác luôn và sẽ luôn đóng góp một chút công sức nhỏ bé của mình để xây dựng và bảo vệ  tổ quốc mình. Còn thưa các bạn “ những người con yêu nước” các bạn đã làm những gì, đã cống hiến được gì cho tổ quốc Việt Nam? Hay các bạn chỉ biết dùng những lời lẽ thô tục và sự thiếu hiểu biết của mình để nói xấu bộ mặt của đất nước.
           Là người Việt Nam như các bạn nhưng tôi luôn tự hào về những gì mình nói, mình làm, vì sao ư? Bởi vì  lịch sử 4000 năm của đất nước chúng ta là đấu tranh chống giặc ngoại xâm bảo vệ tổ quốc, bởi vì để có được cuộc sống thanh bình như ngày hôm nay máu của cha ông tôi đã đổ xuống để bảo vệ tổ quốc, để đấu tranh với “những nền văn minh” cướp nước mà các bạn đang phục dịch, tôn sùng.


ĐÁNG LÊN ÁN LUẬN ĐIỆU CỦA NHỮNG KẺ BẤT LƯƠNG!

ĐÁNG LÊN ÁN LUẬN ĐIỆU CỦA NHỮNG KẺ BẤT LƯƠNG!

[Mực tàu]-Những ngày qua, cả dân tộc Việt Nam  như chìm sâu trong nỗi đau thương vì sự ra đi của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Vẫn biết con người không thể vượt qua được cái quy luật tất yếu của cuộc sống đó là quy luât sinh tử khắc nghiệt. Nhưng sự ra đi của Đại tướng vẫn là một mất mát, là niềm đau đớn tiếc thương vô hạn với đất nước, con người Việt Nam. Trong suốt những ngày qua, từ người lớn tới trẻ nhỏ, từ mọi miền đất nước đều cảm thấy như mất đi một phần cơ thể, một tổn thất nặng nề về tinh thần trước sự ra đi của vị tướng tài ba, một vĩ nhân trong lịch sử dân tộc.


Dòng người viếng Đại tướng….. với sự tiếc thương vô hạn

Ấy vậy nhưng, khi mà đất nước, con người việt Nam đang làm tất cả để tưởng nhớ tới vị anh hùng dân tộc của mình, khi cả nước đang trải qua những ngày Quốc tang đẫm lệ, ngay cả ở nước ngoài cũng có sự tiếc thương vô hạn với vị tướng của dân tộc ta thì ở đâu đó ngay đất nước này và ngoài biên giới Việt Nam vẫn có những kẻ bằng lời nói, hành động của mình  làm những việc mà có lẽ chỉ có những kẻ bất lương, những tên vô đạo đức mới làm được…
Chúng đưa ra đủ các luận điệu để chứng minh cho những hành động đáng lên án, ngu xuẩn của mình, chúng xúc phạm đến những giá trị không thể nói hết bằng lời của Đại tướng Võ Nguyên Giáp như kiểu “Khi còn sống, ông Võ Nguyên Giáp từ lâu đã bị đặt ngoài lề, bị tước mọi quyền lực” (BBC Vietnamese). Thử hỏi, chúng lấy gì ra làm căn cứ để nói lên nhưng điều như vậy. Không cần nói chắc ai cũng biết tầm ảnh hưởng cũng như vị thế, vai trò của Đại tướng với đất nước, nhân dân. Không ai có thể đặt ngoài lề sự thực ấy, chúng đâu có biết, chỉ còn một chút sức lực Đại tướng cũng làm việc hết lòng vì nước, vì dân. Đảng, Nhà nước và nhân dân ta cũng vậy, luôn tôn thờ, luôn chăm sóc cho Người và coi người như một vị thánh vậy. “Quyền lực” ư? Chắc chẳng bao giờ Đại tướng nghĩ đến hai từ tầm thường như vậy, và với nhân dân Việt Nam, chúng ta tự biết Đại tướng có ảnh hưởng như thế nào với đất nước, dân tộc. Chỉ có những kẻ hám quyền lực mới nghĩ và nói ra những lời như vậy.
Mấy ngày nay, cư dân mạng cũng sục sôi về bài viết “Những ý nghĩa của việc tướng Giáp qua đời” với những luận điệu vô cùng láo xược gây phẫn nộ với người đọc.

Tiêu đề các báo cho chúng ta biết rằng vào tuần này, Việt Namđang thương tiếc cái chết của Tướng Võ Nguyên Giáp. Thực tế, có gì đó phức tạp và thú vị hơn đang diễn ra.
Tướng Giáp, tất nhiên, là một nhân vật quan trọng trong lịch sử quân sự và chính trị Việt Nam và thực sự là một nhân vật lịch sử quan trọng của thế giới. Thông tin về cái chết của ông, được lan truyền đầu tiên qua Facebook hơn là truyền thông nhà nước, và được quốc tế đón nhận với kí ức ca ngợi từ mọi nơi, sự tôn trọng miễn cưỡng từ những người khác và sự khinh thường không khoan nhượng từ những người vẫn tranh cãi về cuộc chiến ở Việt Nam.
Điều thú vị nhất có lẽ là những gì đang diễn ra trên đường phố Hà Nội và thực sự là trên “đường phố Việt Nam” khắp mọi nơi, từ quê hương của Tướng Giáp ở tỉnh Quảng Bình cho tới nhiều địa phương ở miền Nam và trải khắp cộng đồng người Việt hải ngoại. Ở đó, các cá nhân, gia đình và cộng đồng sẽ chấp nhận cái chết của Đại tướng theo cách của riêng họ.
Vậy mà vẫn có những luận điệu của những kẻ vô sỉ!
Bằng cách lập luận của mình chúng cho rằng có điều “thú vị” trong sự ra đi của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, hay những tuyên bố như “Thông tin về cái chết của ông, được lan truyền đầu tiên qua Facebook hơn là truyền thông nhà nước, và được quốc tế đón nhận với kí ức ca ngợi từ mọi nơi, sự tôn trọng miễn cưỡng từ những người khác và sự khinh thường không khoan nhượng từ những người vẫn tranh cãi về cuộc chiến ở Việt Nam”. Chẳng hiểu chúng nghĩ gì khi mở mồm ra nói những điều đó, khi mà trong suốt những ngày qua, báo chí trong nước, quốc tế, các cơ quan ngôn luận của Việt Nam, đài truyền hình Việt Nam luôn sát sao mọi thông tin về lễ tang Đại tướng với mong muốn truyền tải thông tin  sớm nhất tới nhân dân, những người hàng giờ ngóng theo tang lễ Đại tướng. Cũng chẳng thể hiểu chúng nghĩ gì khi nói rằng có sự “tôn trọng miễn cưỡng” hay “sự khinh thường không khoan nhượng” với Đại tướng. Cả dân tộc Việt Namđều đau sót vô hạn trước sự ra đi của Đai tướng, ngay cả những người từng đứng bên kia chiến tuyến với người cũng phải thốt lên sự thương tiếc với Người. Chỉ có kẻ rắp tâm chia rẽ đất nước, chia rã dân tộc mới đứng ngoài điều đó! Cũng chẳng có “cách riêng” gì như chúng nói trong sự tiếc thương của người dân Việt Nam, tất cả chỉ có một ý nghĩ chung – Sự biết ơn và lòng thương tiếc từ thẳm sâu tâm hồn mỗi người con đất Việt.

Giờ đây, khi Đại tướng võ Nguyên giáp đã về với đất mẹ anh hùng, mỗi người con đất Việt đều chúc cho Đại tướng yên giấc ngàn thu. Chỉ muốn nói với bọn bất lương rằng, đừng lấy những điều đi ngược đạo đức ra để đăng đàn vì mục đích đê hèn – dù đó có là bản chất!
17/10/13
Lên đây ngay!tôi gặp!

Lên đây ngay!tôi gặp!


[Me Lo]- Sếp: A lô! Cử hả? lên ngay phòng tôi!
Cử: Cốc…cốc…cốc
Sếp: Vào đi!
Cử: dạ thưa anh, ai cho gọi em ạ!
Sếp: Cậu ngồi đi! Ngồi đọc cái Mail này cho tôi, xem kỹ cái file ảnh ấy.
Cử: Toát mồ hôi, ngồi đọc ngấu nghiến
10 phút sau
Sếp: xong chưa?lâu thế!
Cử: Dạ thưa anh! Chuyện này em không biết ạ!
Sếp: Không biết là thế nào?rõ ràng cái thằng Nguyễn gì đó nói là “sau khi được thư ký của ông cho phép, tôi đã vào và có cuộc phỏng vấn dài 15 phút”. Tôi hỏi cậu: tôi có trả lời phỏng vấn đứa nào đâu, hay là cậu dám thay tôi trả lời phỏng vấn?
Cử: Dạ! Dạ! thưa anh, em đâu dám vậy, thực sự em cũng không biết đứa nào bịa đặt ra cái chuyện vô lý này ạ!
Sếp: Cậu xem cho tôi cái trang nào đã bịa đặt cái chuyện này cho tôi!
Cử: Dạ thưa anh, đây là blog Dân lầm than ạ!
Sếp: Nó là của thằng nào! Tao bắt được đó tôi cho nó vào tù luôn.
Cử: Dạ! anh bớt giận ạ!
Sếp: Bớt là là bớt thế nào, cậu đọc cậu thấy rõ rồi đấy. Nếu như nội dung đúng thì không nói làm gì, nhưng đây là những lời bịa đặt của cái thằng mất dạy đó. Nó dám nói xấu Đại tướng Võ Nguyên Giáp, dám nói đất nước mình sắp vào tay ngoại bang, bố láo kinh khủng!
Cử: Vâng em biết tâm trạng của sếp! nhưng sếp không biết đâu ạ, em thình thoảng cũng lang thang trên mạng cũng thấy những chuyện như vậy ạ!
Sếp: Như vậy là thế nào?
Cử:  Các blog này là blog xấu sếp ạ! Em nghe nói do mấy thằng phản động bên ngoài lập ra để nói xấu, xuyên tạc về Đảng, Nhà nước. Tất cả những người có tên như sếp trên blog này nếu đọc được đều sốc vì không hiểu chuyện gì xảy ra cả sếp ạ. Mà thực ra cũng chả có ai sốc cả chỉ có hiếm người có tiếng nói như sếp thôi, còn nhiều cái tên chúng bịa ra sếp ạ!
Sếp: cái bọn này nó điên à! Nó làm bậy để làm gì cơ chứ!
Cử: Sao lại để làm gì hả sếp? em nghĩ chúng nó có tiền đó, bọn xấu bên ngoài nuôi chúng để chúng nó phá đất nước mình đó. Nhưng chúng chả biết làm thế nào để phá cả, vì Nhà nước mình ngày càng phát triển,  cuộc sống nhân dân ngày càng nâng cao. Vì thế chả có cái cớ nào để chúng nói xấu nước mình cả. Chả có nhẽ, thế là chúng xuyên tạc, bịa đặt sự thật sếp ạ!
Sếp: Đúng là bọn khốn nạn, thế bọn nó toàn bịa đặt các cuộc phỏng vấn đối với những người như tôi à?
Cử: Không a ạ! Chúng bịa đặt tất cả những gì có thể ạ! Ví dụ như,chúng chụp được một hình ảnh người bị thương do tai nạn giao thông thì chúng bịa đặt một cuộc phỏng vấn giả tạo với một người giả tạo là : Xin hỏi bạn? công an đánh bạn như thế nào ạ!
Sếp: Sặặặặặặặặặặặặặặặặặặặc!
Cử: Nó cắt ghép những bức ảnh tập chống khủng bố của công an ta với những hình ảnh dân mình bị thương do vướng phải mìn còn sót lại của Mỹ từ đó bịa ra một cuộc phỏng vấn giả tạo là: xin hỏi các bạn, công an đàn áp các bạn như thế nào?
Sếp: Sặặặặặặặặặặặặặặặặặặặặặặặặặặặc!
Cử: Nó còn…!
Sếp: Thôi! Thôi! Nực cười, thế thì ai mà tin.
Cử: Vâng chả ai tin cả! sếp thử nghĩ mà xem nếu dân mình tin, em tin, sếp tin thì nước mình không bình yên thế này.
Sếp! Nhưng tôi vẫn thấy rất bực, hy vọng mấy anh công an sớm quét sạch cái bọn rác rưởi này!
Cử: Dạ vậng ạ! À mà ai gửi cho sếp cái mail đó vậy?
Sếp: thì thằng bạn làm ở công ty phần mềm diệt vi rút, anh ấy chắc cũng hay lang thang trên mạng và tình cờ bắt gặp và chụp lại gửi cho tôi.
Cử: À ra vậy!
Sếp: Đúng là cái lũ mất dạy! vô liêm sỉ, bịa đặt, tôi mà tóm được cái thằng Nguyễn gì đó, tôi kiện cho đi tù.
Kệch cớm! hổ lốn!
30.0pt; � - e _ @M_ 0%'>Cử: À ra vậy!

Sếp: Đúng là cái lũ mất dạy! vô liêm sỉ, bịa đặt, tôi mà tóm được cái thằng Nguyễn gì đó, tôi kiện cho đi tù.

Kệch cớm! hổ lốn!
Copyright © 2012 The Best Template Blogger All Right Reserved